Chương 6 · Điện Thoại 2051 Và Cuộc Gọi Về 2024

Tống Thị Tower có bốn mươi tầng.

Lê Tiểu Hy dành buổi sáng để đi thang máy lên xuống và cố hiểu mọi thứ.

Tầng một: sảnh lễ tân với AI tiếp tân — không phải người thật, là hologram — đang giải thích cho khách thăm quan về lịch sử công ty. Cô đứng nghe một lúc. Tống Thị được thành lập năm 2026, bắt đầu từ lĩnh vực AI ứng dụng, mở rộng sang công nghệ sinh học, năng lượng tái tạo, và — điều này làm cô dừng lại — nghiên cứu dịch chuyển không gian.

Nghiên cứu dịch chuyển không gian.

Cô nhìn tấm bảng thông tin thêm vài giây. Rồi đi lên tầng tiếp theo.

Tầng mười lăm: khu vực ăn uống nhân viên. Có mười lăm quán ăn khác nhau, từ Nhật đến Ấn, từ "truyền thống" đến "phân tử" — cô không hỏi loại thứ hai là gì. Nhân viên Tống Thị trông như người bình thường — mặc thường phục, ăn cơm hộp, than phiền về khối lượng công việc. Cô đứng nghe hai người than phiền về deadline và nhận ra: một số thứ không thay đổi trong hai mươi bảy năm.

Tầng hai mươi: thư viện tài liệu công ty. Mở cửa cho nhân viên. Cô vào được vì đã có thẻ truy cập tạm thời của Dạ Hàn.

Cô tìm kiếm tên mình.

Không có.

Tìm "Lê Tiểu Hy 2024."

Không có.

Tìm "biên tập viên Vũ Hán 2024."

Có một kết quả — cuốn sách lịch sử công ty Tống Thị, xuất bản 2025. Trang lời cảm ơn. Dòng thứ bảy:

*"Gửi lời cảm ơn đến Lê Tiểu Hy — người đầu tiên tin vào câu chuyện này khi chúng tôi chỉ là ý tưởng trên tờ giấy."*

Cô đứng nhìn dòng chữ đó. Rồi nhìn lại. Rồi nhìn lần ba.

Cô không nhớ mình từng đọc, biên tập, hay liên quan đến bất kỳ tài liệu nào của Tống Thị. Năm 2024, tập đoàn Tống Thị chưa tồn tại — nó được thành lập năm 2026, theo hologram tầng một.

Vậy sao tên cô lại ở đây?

Cô chụp ảnh trang sách bằng điện thoại iPhone 15 của mình — cố chụp, nhưng máy ảnh chậm và lờ đờ vì pin yếu. Cô đã cắm sạc từ tối qua nhưng cáp iPhone 2024 không khớp với ổ cắm 2051, phải nhờ Tiểu Bạch tìm adapter.

Trong lúc cô đang nhìn trang sách, điện thoại rung. Cuộc gọi đến.

Cô nhìn màn hình. Không nhận ra số.

Cô bắt máy. "A lô?"

"Tiểu Hy!" Giọng sếp. Biên tập trưởng Hoàng. Giọng quen đến mức cô suýt khóc. "Mày đâu rồi? Bản thảo chưa thấy, tao gọi từ sáng—"

"Chị Hoàng." Cô bước ra góc thư viện, nói nhỏ. "Em... em đang không ở Vũ Hán."

"Đi đâu vậy? Đêm qua mưa bão—"

"Chị ơi." Cô hít thở. "Em biết câu này nghe điên, nhưng em đang ở tương lai."

Im lặng.

"Em nói gì vậy?"

"Em xuyên thì. Năm 2051. Thượng Hải."

Thêm im lặng. Dài hơn.

"Tiểu Hy." Giọng chị Hoàng chậm lại, kiểu chậm của người đang nói chuyện với người cần được xử lý nhẹ nhàng. "Tối qua mày bị điện giật phải không?"

"Dạ."

"Mày đang ở bệnh viện không?"

"Không. Em đang ở—" Cô nhìn xung quanh thư viện tương lai. "Em không biết giải thích thế nào."

"Mày gọi người thân chưa?"

"Chị Hoàng, em thật sự đang ở năm 2051—"

"Mày cần nghỉ ngơi." Giọng chị Hoàng dứt khoát. "Bản thảo tao xử lý. Mày nằm xuống đi. Bị điện giật nặng hay nhẹ?"

Cô đứng đó, cầm điện thoại, nhìn lên bầu trời Thượng Hải 2051 ngoài cửa sổ thư viện — đặc kính, cao tầng, có một chiếc xe bay đang đỗ trên nóc tòa nhà đối diện.

"Em ổn chị ơi," cô nói. "Em sẽ về khi nào được."

"Mày cần tiền không? Tao chuyển—"

"Chị Hoàng. Tài khoản ngân hàng của em năm 2051 không hoạt động được."

Im lặng rất dài.

"Thôi được rồi," chị Hoàng nói. "Mày giữ liên lạc nhé. Có gì gọi tao."

Cô tắt máy. Nhìn điện thoại.

Pin còn 12%.

Cô đang ở năm 2051 với điện thoại pin 12%, không có ID, không có tiền, tên mình trong sách lịch sử của công ty chưa được thành lập, và sếp vừa nghĩ mình bị điện giật ảnh hưởng não.

Cô ngồi xuống ghế thư viện, nhìn trần.

"Ổn thôi," cô nói với bản thân. "Hoàn toàn ổn."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn