Lê Tiểu Hy lên kế hoạch trốn khỏi Tống Thị Tower vào buổi trưa ngày thứ hai.
Không phải vì cô không tin Tống Dạ Hàn. Mà vì cô không muốn tiếp tục là khách của anh trong khi chờ giải pháp — cô muốn chủ động. Cô muốn tự tìm hiểu. Và nếu ra ngoài thành phố 2051 một mình, cô nghĩ mình có thể tự xoay xở.
Kế hoạch: thang máy xuống tầng một, đi ra cổng chính, hòa vào dòng người trên phố.
Vấn đề của kế hoạch: cô không có ID 2051. Và hóa ra, cổng tòa nhà 2051 quét ID tự động.
Cô đứng trước cổng kính, nhìn vào máy quét. Máy quét nhìn lại cô. Không có gì xảy ra.
"Bạn cần hỗ trợ không?" AI lễ tân — hologram cô thấy sáng nay — xuất hiện bên cạnh.
"Tôi muốn ra ngoài." Cô nói.
"Tôi thấy thẻ truy cập của bạn được cấp bởi ông Tống Dạ Hàn với phạm vi tòa nhà." AI hologram mỉm cười lịch sự. "Thẻ của bạn không có quyền ra cổng chính. Bạn có muốn tôi liên hệ ông Tống để xin cấp thêm quyền không?"
"Không." Cô nói ngay. "Không cần."
"Được ạ." AI vẫn mỉm cười. "Bạn có muốn quay lên không?"
Cô nhìn cổng. Nhìn ra đường phố bên ngoài — xe cộ, người đi bộ, biển hiệu holographic. Bình thường đến mức nếu không nhìn kỹ thì không thấy đây là tương lai.
"Có lối thoát nào khác không?" Cô hỏi AI.
"Có cổng sau dành cho xe tải giao hàng." AI nói. "Nhưng cũng yêu cầu ID."
"Cổng thoát hiểm?"
"Chỉ mở khi có báo động hỏa hoạn."
Cô nhìn AI. AI nhìn lại, vẫn mỉm cười lịch sự.
"Cô đang cố trốn à?" Giọng Tống Dạ Hàn vang lên từ phía sau.
Cô quay lại. Anh đứng ở cuối sảnh, đang cầm điện thoại, nhìn cô với vẻ mặt không phán xét nhưng rõ ràng biết chuyện gì đang xảy ra.
"Không." Cô nói.
"Cô đang hỏi AI về các lối ra khác của tòa nhà trong khi thẻ của cô không có quyền ra cổng." Anh bước đến. "Đó là định nghĩa của cố trốn."
Cô im lặng một giây. "Tôi chỉ muốn ra ngoài xem xung quanh."
"Tôi đã nói đừng ra ngoài một mình."
"Tôi không muốn phụ thuộc vào anh để đi lại."
Anh nhìn cô. "Tôi hiểu." Anh nói, không tranh luận. "Nhưng không có ID 2051, cô sẽ gặp vấn đề ngay khi ra đường." Anh đưa điện thoại ra — không phải điện thoại bình thường, mà một tấm kính mỏng như tờ giấy, co dãn được. "Đây."
Cô nhìn tấm kính mỏng. "Cái gì?"
"Thiết bị liên lạc dự phòng của tôi. Đã cài ID tạm thời cho cô — đủ để đi lại trong thành phố mà không bị hỏi giấy tờ." Anh đặt vào tay cô. "Và có số của tôi. Gặp vấn đề gì, gọi."
Cô nhìn tấm kính mỏng. Rồi nhìn lên anh.
"Anh cấp quyền ra ngoài cho tôi?"
"Tôi cấp phương tiện để cô ra ngoài an toàn hơn." Anh nói. "Khác nhau."
Cô nhìn anh thêm một lúc. "Anh không sợ tôi trốn mất à?"
"Cô trốn đi đâu được?" Anh nói thẳng. "Cô không có tiền, không biết đường, điện thoại pin yếu, và không ai biết cô ở đây ngoài tôi." Ông dừng lại. "Trong tình huống đó, trốn đi là không thông minh. Mà cô có vẻ không phải người không thông minh."
Cô nhìn anh. Không biết nên cảm thấy gì về câu vừa rồi — được khen hay bị phân tích.
"Cảm ơn," cô nói sau một lúc. "Tôi... sẽ không đi xa."
"Tôi biết." Anh quay đi. "Buổi chiều có cuộc hẹn. Ba giờ, tầng ba mươi lăm. Đừng quên."
Cô nhìn theo lưng anh, rồi nhìn xuống tấm kính mỏng trong tay.
Thiết bị tương lai. ID tạm thời. Số điện thoại của CEO.
Cô ra đường Thượng Hải 2051.
Kỳ lạ. Quen thuộc. Và hoàn toàn không giống năm 2024 — nhưng không đến nỗi khó chịu.
Cô đứng giữa vỉa hè, nhìn lên, nhìn xuống, hít thở không khí (sạch hơn 2024, rõ ràng).
Rồi gọi điện cho Tiểu Bạch — AI nhà bếp đã lưu số trong thiết bị.
"Tiểu Bạch, tôi đang đứng ở đường Hoài Hải, Thượng Hải. Nhà hàng nào ăn được mà không cần ID hay thẻ điện tử?"
"Có một quán phở truyền thống cách bạn 200 mét về phía Đông," Tiểu Bạch nói ngay. "Chủ quán là người Việt Nam, chấp nhận thanh toán tiền mặt cũ."
"Tương lai vẫn có tiền mặt?"
"Hiếm, nhưng có. Một số nơi vẫn chấp nhận."
"Tôi không có tiền mặt."
"Tôi có thể nhờ ông Tống chuyển một khoản vào tài khoản tạm thời của bạn—"
"Không." Cô nói dứt khoát. "Không cần phiền anh ấy."
Im lặng một giây.
"Bạn muốn tôi đề xuất cách nào khác không?"
Cô nhìn xuống đường, thở dài. "Thôi được. Nhờ anh ấy đi."
"Tôi sẽ chuyển khoản từ quỹ vận hành của ông Tống. Ông ấy sẽ thấy trong báo cáo cuối ngày."
Cô nhắm mắt. "Mình nợ anh ấy nhiều thứ quá."
"Bạn có thể trả lại khi về 2024," Tiểu Bạch nói, rất thực tế.
"Năm 2024, tập đoàn Tống Thị chưa tồn tại."
"À." AI dừng lại. "Đó là một vấn đề thú vị về nghịch lý thời gian."
"Cảm ơn Tiểu Bạch, rất hữu ích."
