Chương 8 · Bức Ảnh Bảo Tàng

Ba giờ chiều, tầng ba mươi lăm, Lê Tiểu Hy gặp Giáo sư Lâm Chí Viễn.

Ông bảy mươi tuổi, tóc bạc, mặc áo khoác lab màu trắng dù không rõ đây có phải phòng lab không, và nhìn cô như nhìn vào một bài toán thú vị.

"Xuyên thì." Ông nói, nhấm nháp từng chữ. "Từ 2024 đến 2051."

"Dạ." Cô ngồi đối diện ông, Dạ Hàn ngồi bên cạnh.

"Phương tiện?"

"Điện giật. Dây điện rơi xuống, chạm vào ô tôi. Rồi tỉnh dậy ở đây."

Giáo sư gật đầu. Lấy sổ tay — giấy thật, không phải màn hình — ra ghi chép.

"Tôi đã nghiên cứu lý thuyết dịch chuyển thời gian ba mươi năm." Ông nói. "Chưa bao giờ thấy trường hợp thực tế." Ông nhìn lên cô. "Cô là trường hợp đầu tiên tôi gặp."

"Vui mừng được là trường hợp đầu tiên." Cô nói khô.

Ông cười — tiếng cười thật, không giả. "Cô có khiếu hài hước. Tốt. Sẽ cần đến trong tình huống này." Ông lật vài trang sổ. "Lý thuyết của tôi về dịch chuyển thời gian không chủ ý — tức là không có cỗ máy, không có ý định — liên quan đến điện trường bất thường và điểm giao thoa thời-không gian. Cô bị điện giật ở vị trí cụ thể, thời điểm cụ thể, tạo ra điều kiện."

"Vậy tôi có thể về không?" Cô hỏi thẳng.

"Về — có thể. Nhưng cần tái tạo điều kiện tương tự. Điện trường đặc biệt, điểm giao thoa, và—" Ông dừng. "Còn một yếu tố nữa mà tôi chưa hiểu rõ. Yếu tố của người thực hiện dịch chuyển."

"Yếu tố gì?"

"Lý do." Ông nhìn thẳng vào mắt cô. "Trong lý thuyết của tôi, dịch chuyển thời gian không chủ ý hiếm khi xảy ra ngẫu nhiên hoàn toàn. Thường có gì đó kéo người dịch chuyển về phía đó — một mối liên kết, một nghĩa vụ, một thứ chưa hoàn thành."

Cô nhìn ông. "Anh nói tôi có lý do để ở đây?"

"Tôi nói có thể có." Ông chỉnh kính. "Cô có liên hệ gì với năm 2051 trước khi xuyên thì không?"

"Không." Cô dừng. Rồi nhớ. "Có một điều. Tên tôi trong sách lịch sử Tống Thị."

Dạ Hàn ngồi yên bên cạnh, không nói gì. Nhưng cô thấy anh nhìn thẳng về phía trước.

"Tôi thấy hôm nay." Cô tiếp. "Trong thư viện. Trang lời cảm ơn của cuốn sách lịch sử công ty Tống Thị, xuất bản 2025. Tên tôi ở đó — được cảm ơn vì là người đầu tiên tin vào câu chuyện này."

Giáo sư nhìn Dạ Hàn. Dạ Hàn nhìn lại ông. Một trao đổi ngắn bằng mắt mà cô không đọc được.

"Và cô không nhớ chuyện đó?" Giáo sư hỏi.

"Năm 2024, Tống Thị chưa tồn tại." Cô nói. "Nó thành lập 2026. Tôi chưa bao giờ liên quan đến công ty này."

"Nhưng tên cô đã ở đó." Ông gõ nhẹ vào sổ tay. "Từ 2025. Trước khi cô xuyên thì."

Phòng im lặng.

"Nghịch lý thời gian." Cô nói.

"Hoặc..." Ông nhìn cô. "Đây là lý do cô đến đây. Để làm chuyện gì đó khiến tên cô có thể xuất hiện trong cuốn sách đó."

Cô ngồi nhìn ông. Rồi nhìn Dạ Hàn.

Anh đang nhìn thẳng vào mắt cô — lần đầu tiên từ đầu cuộc gặp, anh không nhìn đi chỗ khác.

"Anh biết điều này từ trước." Cô nói với anh, không phải hỏi.

"Tôi tìm thấy tên cô trong sách lịch sử tối qua." Anh nói. "Trước khi gặp giáo sư."

"Anh không nói với tôi."

"Vì tôi chưa hiểu rõ." Ông dừng. "Và vì tôi không muốn cô có áp lực khi chưa có đủ thông tin."

Cô nhìn anh lâu hơn.

Người đàn ông này. Tìm thấy manh mối quan trọng về cô. Không nói để cô không lo. Rồi đưa cô đến gặp người có thể giải thích.

Không phải cách tiếp cận của người coi cô là vấn đề cần xử lý.

"Còn một điều nữa." Giáo sư lên tiếng. "Cô nên đến bảo tàng công ty Tống Thị. Tầng ba mươi tư. Có thứ cô cần xem."

Anh Ở Tương Lai, Em Ở Hiện Tại

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn