Chương 3 · Người Canh Không Gian

Không gian không yên tĩnh.

Đó là thứ đầu tiên Tiểu Long nhận ra — trái với những gì cậu nghĩ khi nhìn lên bầu trời đêm từ dưới mặt đất, không gian không phải nơi im lặng. Nó rung động theo tần số thấp mà tai không nghe được nhưng toàn thân cảm nhận được nếu ngồi yên đủ lâu. Thứ rung động đó phát ra từ những ngôi sao xung quanh — mỗi ngôi sao một tần số khác nhau, và khi tất cả chúng cùng rung thì tạo ra thứ gì đó gần giống âm nhạc mà không hoàn toàn là âm nhạc.

Tiểu Long ngồi ở phía sau khoang tàu, lưng tựa vào thân tàu, và lắng nghe.

"Cậu nghe thấy gì không?" Asan hỏi từ ghế lái.

"Các ngôi sao đang hát."

Asan quay lại nhìn cậu. "Nghiêm túc không?"

"Không phải hát theo nghĩa thật." Tiểu Long suy nghĩ cách giải thích. "Giống như... mỗi ngôi sao đang thở theo nhịp riêng. Và nhịp thở đó tạo ra rung động. Và rung động đó lan ra."

"Cậu nghe được cái đó vì là rồng?"

"Tôi không biết. Có thể."

Asan gật, ghi vào sổ. Cậu ta vẫn ghi chép trong không gian — ghi những gì thay đổi trong khoang điều khiển theo từng hướng di chuyển, ghi nhiệt độ bên ngoài cửa sổ theo ước tính, ghi tốc độ di chuyển theo đồng hồ trong tàu dù không biết đơn vị đó là gì.

Họ đi được khoảng hai ngày — thời gian trong không gian cả hai đồng ý tính theo giấc ngủ, không phải theo mặt trời vì mặt trời không còn mọc lặn theo nhịp cũ nữa — khi tàu phát ra một tiếng cảnh báo.

Không phải tiếng kêu báo nguy hiểm. Một âm thanh nhẹ, đều đặn, giống chuông.

"Cái gì vậy?" Asan ngồi thẳng dậy.

Tiểu Long đã ở khoang lái rồi, nhìn qua cửa sổ trước. "Có gì đó đang đến gần."

Không phải thiên thạch — nó di chuyển có chủ đích, không phải theo đường thẳng của vật rơi mà theo đường uốn lượn của thứ đang chọn hướng đi. Nhỏ hơn con tàu của họ, hình dạng gần tròn, bề mặt phát sáng mờ màu bạc.

Rồi nó dừng lại cách họ vài trăm mét.

Và một thứ gì đó từ bên trong nó nhìn vào cửa sổ tàu của họ.

Tiểu Long nhìn lại.

Thứ nhìn vào cửa sổ không có hình dạng cố định — nó thay đổi theo từng giây, khi thì có hai tay khi thì không, khi thì có mặt rõ ràng khi thì chỉ là một khối sáng mờ. Nhưng đôi mắt của nó không thay đổi — hai điểm sáng trắng, yên tĩnh, nhìn thẳng.

"Nó đang nhìn mình." Asan nói, giọng bình thản hơn tình huống yêu cầu.

"Tôi biết."

"Cậu có cảm thấy gì không? Nguy hiểm không?"

Tiểu Long để yên và cảm nhận — cái cách cậu hay làm với thân tàu, với các ngôi sao. Thứ ngoài kia không phát ra cảm giác đe dọa. Nó phát ra cái gì đó khác — thứ gần với cô đơn hơn là nguy hiểm.

"Không nguy hiểm." Tiểu Long nói. "Tôi nghĩ nó tò mò."

"Hoặc đói."

"Asan."

"Đùa thôi." Asan đứng dậy. "Cậu nghĩ mình có thể ra ngoài nói chuyện không?"

"Ra ngoài tàu?"

"Có bộ đồ bảo vệ trong khoang sau, tôi thấy hôm qua. Kim loại mỏng nhưng kín. Không biết có thở được không nhưng—"

"Trong không gian này thở được." Tiểu Long nói. Khi nói ra mới nhận ra cậu biết điều đó từ lúc nào. "Không khí ở đây khác mặt đất nhưng thở được. Tôi cảm nhận từ hồi qua cửa sổ bị nứt nhỏ ở hành lang sau."

Asan nhìn cậu. "Cậu biết điều đó mà không nói?"

"Tôi nghĩ cậu cũng biết."

"Tôi không biết." Asan thở ra. "Nhưng bây giờ biết rồi. Đi ra ngoài không?"

Tiểu Long nhìn ra ngoài cửa sổ. Thứ hình cầu bạc vẫn đứng đó, hai điểm sáng trắng vẫn nhìn vào.

"Đi."

Khoang khí ở đuôi tàu mở ra, và lần đầu tiên trong đời, Tiểu Long bước ra ngoài không gian.

Cảm giác không giống bất cứ thứ gì. Không có trọng lực kéo xuống — cơ thể cậu nhẹ theo cách không tự nhiên, như thể ai đó đã bỏ đi một thứ cậu đã mang theo cả đời mà không biết mình đang mang. Không khí ở đây loãng nhưng thở được — hơi lạ, hơi có vị kim loại, nhưng vào phổi được.

Và đôi cánh cậu — lần đầu tiên trong đời — mở ra hoàn toàn mà không vướng gì.

Không có đất, không có cây, không có trần nhà hay mái tàu. Chỉ là không gian theo mọi hướng.

Cánh Tiểu Long mở rộng hết mức, và trong khoảnh khắc đó cậu cảm nhận được thứ mình chưa bao giờ cảm nhận được: không phải bay — cánh vẫn chưa đủ mạnh để bay — nhưng nổi. Hơi nổi. Vài centimet thôi, không nhiều, nhưng đôi chân cậu không chạm vào thân tàu nữa.

Thứ hình cầu bạc di chuyển lại gần hơn.

Và từ bên trong nó, một giọng nói vang ra — không phải bằng tai, bằng thứ gì đó sâu hơn tai.

*Con rồng.*

Tiểu Long không động đậy.

*Lâu lắm rồi mới thấy con rồng.*

"Ngài là ai?" Tiểu Long hỏi — bằng miệng, không biết thứ đó có nghe không, nhưng hỏi.

Thứ hình cầu bạc xoay nhẹ. Hai điểm mắt sáng nhìn xuống, rồi nhìn sang Asan đang đứng cạnh Tiểu Long.

*Ta là người canh. Ta ở đây từ trước khi các ngôi sao có tên. Ta đợi.*

"Đợi cái gì?" Asan hỏi.

Hình cầu im lặng một lúc — im lặng theo kiểu không phải không có gì để nói mà là đang chọn cách nói.

*Đợi có người hỏi câu đó.*

Rồi nó di chuyển — không nhanh, không chậm — về phía một ngôi sao ở xa, và dừng lại, rõ ràng là đang chờ họ theo.

Asan nhìn Tiểu Long.

"Mình theo không?"

Tiểu Long nhìn theo hướng hình cầu bạc đang chờ. Ở phía đó, một ngôi sao sáng hơn những ngôi sao xung quanh, sáng theo cái cách của thứ đang muốn được nhìn thấy.

"Theo." Cậu nói.

Họ quay vào tàu, và con tàu cổ đại đổi hướng theo ánh sáng bạc dẫn đường.

Asan và Tiểu Long: Phía Sau Bầu Trời

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn