Chương 4 · Hành Tinh Gương

Hành tinh không có tên — hoặc đúng hơn là tên của nó không có trong ngôn ngữ nào mà Asan hay Tiểu Long biết, chỉ là một ký hiệu rung động mà Người Canh phát ra khi chỉ về phía nó, thứ mà Tiểu Long cảm nhận được nhưng không lặp lại được.

Họ gọi nó là Hành Tinh Gương vì nhìn từ xa, bề mặt của nó phản chiếu ánh sáng từ ngôi sao gần nhất như một tấm gương khổng lồ.

Người Canh không xuống cùng. Nó dừng lại ở ngoài quỹ đạo, hai điểm mắt sáng nhìn theo họ đi xuống, và cái cảm giác Tiểu Long nhận được từ nó là: *cẩn thận, và để ý kỹ.*

"Cảnh báo chưa đủ cụ thể." Asan nói khi con tàu vào lớp khí quyển của hành tinh.

"Cậu thích cụ thể hơn."

"Tôi thích biết cụ thể cần cẩn thận với cái gì."

Bề mặt hành tinh từ gần nhìn không còn là gương phẳng nữa — nó có địa hình, có núi và thung lũng và những vùng phẳng rộng lớn, nhưng tất cả đều có màu bạc phản chiếu ánh sáng theo mọi hướng. Không có cây. Không có nước theo nghĩa thông thường. Chỉ là đất bạc và đá bạc và bầu trời trên đó có hai mặt trời cùng chiếu xuống từ hai hướng khác nhau.

Họ hạ cánh ở một vùng bằng phẳng.

Khi bước ra khỏi tàu, Tiểu Long nhìn xuống đất và thấy mình.

Không phải bóng — hình ảnh. Đất dưới chân phản chiếu rõ ràng như gương, và hình ảnh trong đó là Tiểu Long, nhưng không phải Tiểu Long đang đứng hiện tại. Là Tiểu Long bé hơn — cỡ khi mới nở ra, cậu đoán vậy, dù cậu không có ký ức về lúc đó — đang nằm cuộn tròn trong một chiếc tổ lót lá khô.

Cậu dừng lại.

"Cậu thấy gì?" Asan hỏi, cũng đang nhìn xuống chân mình với vẻ mặt lạ.

"Cậu thấy gì?"

"Tôi thấy..." Asan ngập ngừng, điều hiếm khi xảy ra. "Tôi thấy nhà cũ của tôi ở làng Đông Trầm. Cái sân trước nhà, hồi cha mẹ tôi còn sống."

Họ nhìn nhau.

"Ký ức." Tiểu Long nói.

"Hành tinh phản chiếu ký ức." Asan nhìn quanh, nhìn những tảng đá bạc, những ngọn núi bạc. "Không phải hình ảnh thật — là thứ mình nhớ. Thứ quan trọng."

Tiểu Long nhìn xuống hình ảnh trong đất — con rồng con nằm trong tổ lá. Cậu không có ký ức về khoảnh khắc đó, nhưng hành tinh đang phản chiếu nó. Nghĩa là nó tồn tại đâu đó trong cậu, bên dưới phần cậu có thể nhớ được.

Asan đang bước đi thận trọng, nhìn từng phần đất phản chiếu dưới chân. "Ký ức thay đổi theo chỗ mình đứng. Tôi vừa thấy hội chợ ở Tam Nguyên — cậu bé đó ôm giỏ táo."

"Cậu nhớ cô bé đó."

"Ừ." Asan dừng lại trên một mảng đất rộng. "Ở đây tôi thấy cậu. Lần đầu gặp nhau trong hang đá."

Tiểu Long bước đến đứng cạnh Asan, nhìn xuống mảng đất đó.

Trong gương đất, hai hình ảnh nhỏ — một con rồng bé đang thu cánh vào lưng, và một cậu bé người ướt đẫm mưa đang đưa một mẩu bánh mì về phía con rồng bé.

"Cậu đang thu cánh vào." Asan nhận ra.

"Tôi hay làm vậy hồi đó."

"Hồi đó thôi." Asan nhìn sang Tiểu Long — sang cánh của cậu đang mở tự nhiên trong gió bạc của hành tinh lạ. "Bây giờ không còn làm vậy nữa."

Tiểu Long nhìn cánh mình. Đúng. Cậu không nhận ra lúc nào mình thôi thu cánh vào mỗi khi đứng cạnh người khác. Nó chỉ... không xảy ra nữa.

Họ đi thêm một lúc trên hành tinh gương, mỗi bước chân là một ký ức khác hiện ra. Tiểu Long thấy bà gấu Nâu dạy cậu nhận ra quả rừng nào ăn được. Thấy đêm mưa đầu tiên với Asan trong hang đá. Thấy ngọn lửa trong lò sưởi làng Tuyết Trắng bắt lên từ hơi thở của mình.

Thấy những dấu chân rồng trên sàn con tàu cổ đại.

Rồi thấy thứ mà cậu không có ký ức về — nhưng hành tinh phản chiếu ra: hàng chục con rồng, to lớn hơn cậu nhiều, đang đứng trước con tàu quen thuộc đó trong hang núi. Đứng và nhìn lên trời. Chuẩn bị lên đường.

Cậu dừng lại trên mảng đất đó, không bước ra khỏi nó.

"Asan." Cậu gọi khẽ. "Lại đây xem cái này."

Asan đến. Nhìn xuống hình ảnh trong gương đất.

"Đây là ký ức của cậu?" Asan hỏi.

"Không phải ký ức của tôi. Tôi không có ký ức này." Tiểu Long nhìn những con rồng trong gương đất — những con rồng to bằng ngọn đồi, đúng như bà gấu Nâu kể. "Nhưng hành tinh này đang chiếu ra. Nghĩa là nó nằm trong tôi đâu đó."

"Ký ức của cha mẹ cậu?"

Tiểu Long không trả lời ngay. Cậu nhìn những con rồng đang ngước nhìn lên bầu trời trong hình ảnh dưới chân mình.

"Họ đã lên đây rồi." Cậu nói. "Trên cái con tàu đó. Họ đã đến đây — đến không gian này — trước tôi. Và họ đi về phía..." Cậu nhìn theo hướng ánh mắt những con rồng trong hình ảnh đang nhìn về. "Phía trung tâm."

"Trung tâm của cái gì?"

Tiểu Long nhìn lên bầu trời hai mặt trời của hành tinh gương.

"Thiên hà." Cậu nói, và không hiểu tại sao mình biết từ đó.

Asan và Tiểu Long: Phía Sau Bầu Trời

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn