Chương 13 · Ra Mắt Chiến Dịch

Ngày chiến dịch ra mắt, trời không mưa.

Thẩm Dao rất hài lòng. Mưa trong ngày quan trọng quá giống phim, mà cô không tin đời mình có ngân sách quay slow motion.

Sự kiện được tổ chức tại sảnh chính Vân Lĩnh. Không thảm đỏ, không màn hình quá lố. Chỉ có những câu chuyện thật được dựng thành các đoạn phim ngắn. Một nhân viên giao nhận sửa lỗi đơn hàng trong đêm. Một tổng đài viên nhớ tên khách hàng lớn tuổi. Một khách hàng từng khiếu nại nay quay lại nói: "Tôi không cần công ty không bao giờ sai. Tôi cần công ty sai rồi nghe."

Khi câu đó vang lên, Thẩm Dao thấy mắt vài người đỏ.

Lục Cảnh Thâm đứng bên cạnh cô. "Câu này mạnh."

"Khách nói thật. Tôi chỉ cắt bớt ba phút mắng."

"Ba phút đó đâu?"

"Lưu trữ để khi công ty tự mãn thì mở nghe."

Anh cười nhẹ.

Sự kiện thành công vượt kỳ vọng. Truyền thông đưa tin tích cực. Cổ phiếu Vân Lĩnh tăng. Bộ phận chăm sóc khách hàng lần đầu tiên được nhắc tên như người hùng thay vì nơi tiếp nhận cơn giận tập thể.

Thẩm Dao nhận được hoa từ ban giám đốc, email cảm ơn từ nhân viên, và một tin nhắn từ số lạ:

`Chúc mừng. Nhưng cô thắng không sạch đâu.`

Cô nhìn tin nhắn, nhíu mày.

Tần Mặc kiểm tra số. "Sim rác. Nhưng giọng văn quen."

"Trần Dụ?"

"Có thể. Hoặc một người rất thích làm phần kết kéo dài."

Buổi tiệc mừng diễn ra ở nhà hàng gần công ty. Mọi người uống rượu, nói cười, tự khen nhau một cách có kiểm soát. Đường Ninh ôm Thẩm Dao khóc, nói muốn học theo cô. Thẩm Dao vỗ vai cô bé, khuyên trước mắt học cách đặt mật khẩu không dán dưới bàn phím.

Khoảng 10 giờ, cô ra ban công hóng gió. Lục Cảnh Thâm đi theo.

"Cô làm tốt lắm."

"Ngài đã nói câu này trong email."

"Tôi muốn nói trực tiếp."

Thẩm Dao quay sang. Ánh đèn thành phố rơi trên vai anh, làm người đàn ông vốn lạnh trở nên gần hơn. Cô bỗng nhớ ngày đầu tiên file review hiện trên màn hình, cô tưởng sự nghiệp mình kết thúc. Hóa ra có những tai nạn không phá hủy đời người. Chúng chỉ mở sai cửa, rồi bắt ta đi tiếp.

Lục Cảnh Thâm nói: "Chiến dịch đã xong."

Tim cô khẽ động.

"Ừ."

"Chúng ta có thể nói chuyện chưa?"

Thẩm Dao nhìn anh. "Về cảm xúc cần chịu trách nhiệm?"

"Về việc tôi thích cô."

Anh nói rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức nếu không phải tai cô nghe rõ, cô sẽ tưởng anh đang duyệt hóa đơn.

Thẩm Dao im lặng.

Lục Cảnh Thâm tiếp tục: "Không phải vì cô cứu dự án. Không phải vì cô khác người. Mà vì khi cô nhìn thấy phần tệ của mọi chuyện, cô vẫn chọn sửa nó thay vì chỉ đứng ngoài cười."

Cô muốn nói gì đó thông minh. Rất tiếc, não cô đang đình công.

Cuối cùng cô hỏi: "Ngài tỏ tình cũng có cấu trúc luận điểm à?"

"Tôi đã bỏ phần phụ lục."

Thẩm Dao bật cười.

Rồi điện thoại anh reo. Tần Mặc gọi, giọng hiếm khi nghiêm túc:

"Lục tổng, Trần Dụ vừa tung bằng chứng giả. Anh ta nói Thẩm Dao dùng dữ liệu khách hàng trái phép cho chiến dịch."

Nụ cười của Thẩm Dao tắt.

Tình yêu công sở, đúng như dự đoán, vẫn phải chờ xử lý khủng hoảng.

Ngày ra mắt, Thẩm Dao đến sảnh sớm hơn cả đội kỹ thuật. Cô đi một vòng kiểm tra âm thanh, màn hình, vị trí khách mời. Không phải vì không tin ai, mà vì tin người khác không đồng nghĩa bỏ mặc vận may. Vận may trong sự kiện thường có thói quen đi muộn.

Đoạn phim khách hàng thật khiến không ít người trong công ty cúi đầu. Một người từng mắng Vân Lĩnh thậm tệ nay xuất hiện trên màn hình, nói anh quay lại không phải vì hết giận, mà vì lần đầu có người gọi lại để hỏi vấn đề đã được giải quyết chưa. Câu ấy không lấp lánh. Nó chỉ sạch.

Bộ phận chăm sóc khách hàng được mời đứng lên nhận cảm ơn. Vài người ngượng đến mức không biết để tay đâu. Thẩm Dao nhìn họ, nhớ bao lần họ bị xem như bức tường hấp thụ cơn giận cho cả công ty. Có lẽ chiến dịch này đáng làm chỉ vì khoảnh khắc ấy.

Khi Lục Cảnh Thâm khen cô trực tiếp, Thẩm Dao thấy mình suýt mất bình tĩnh hơn lúc đối diện khủng hoảng. Khen qua email còn dễ xử lý. Email có thể đánh dấu đã đọc. Ánh mắt thì không. Nhất là ánh mắt của người bình thường ít khi để cảm xúc chạy ra ngoài.

Lời tỏ tình của anh có cấu trúc thật. Mở đầu, luận điểm, dẫn chứng, kết luận. Nếu đưa cho Tần Mặc, anh ta có thể chấm điểm như bài thuyết trình. Nhưng vì câu nào cũng thật, Thẩm Dao không nỡ cười quá lâu. Một người vụng về vẫn chọn nói thẳng, chuyện đó cần can đảm.

Cuộc gọi của Tần Mặc cắt ngang đúng lúc đến mức Thẩm Dao nghi ngờ vũ trụ có bộ phận biên tập. Nhưng scandal mới không phải trò đùa. Trần Dụ chọn thời điểm họ vừa thắng để kéo cô xuống. Đòn này không nhắm vào chiến dịch nữa. Nó nhắm vào tư cách của cô.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn