Bằng chứng của Trần Dụ được tung lúc 10 giờ 17 phút.
Một file ghi âm cắt ghép, vài ảnh chụp màn hình bị chỉnh sửa, và một bài tố cáo dài như luận văn nhưng logic mỏng hơn giấy in hóa đơn. Anh ta cáo buộc Thẩm Dao thu thập trái phép dữ liệu khách hàng để làm chiến dịch, còn Lục Cảnh Thâm bao che vì quan hệ cá nhân.
Mạng xã hội rất thích hai chữ "bao che". Nó ngắn, nóng, và không đòi người đọc hiểu quy trình pháp lý.
Thẩm Dao ngồi trong phòng họp khẩn, nghe pháp chế phân tích. Cô bình tĩnh đến mức Đường Ninh nhìn cô như nhìn tượng.
Lục Cảnh Thâm bước vào, đặt một chai nước trước mặt cô.
"Cô ổn không?"
"Không ổn lắm. Nhưng tôi có thể hoạt động."
"Cô không cần tự gồng."
"Cần. Tôi là nhân vật chính trong scandal tối nay."
Anh nhìn cô, môi mím lại.
Pháp chế đề nghị im lặng chờ điều tra. PR đề nghị ra thông cáo ngắn. Ban giám đốc đề nghị tạm đình chỉ Thẩm Dao để giảm áp lực. Câu cuối khiến Lục Cảnh Thâm lạnh mặt.
"Không."
Một phó tổng nói: "Lục tổng, nếu anh tiếp tục bảo vệ cô ấy, cáo buộc quan hệ cá nhân sẽ càng nghiêm trọng."
Thẩm Dao đứng dậy. "Tôi đồng ý tách khỏi dự án trong 24 giờ để kiểm tra độc lập."
Lục Cảnh Thâm nhìn cô. "Thẩm Dao."
Cô nhìn lại anh. "Không phải tôi nhận sai. Tôi cho họ cơ hội chứng minh tôi đúng."
Phòng họp im.
Tần Mặc gõ bàn. "Tôi đề xuất dùng bên kiểm toán dữ liệu độc lập, công khai phạm vi kiểm tra. Đồng thời tung bản ghi quy trình xin phép khách hàng đã được pháp chế duyệt từ trước."
"Từ trước?" một người hỏi.
Thẩm Dao mở laptop. "Tôi biết chiến dịch dùng câu chuyện thật sẽ bị soi. Nên mọi giấy đồng ý, nhật ký xử lý dữ liệu, biên bản ẩn danh hóa đều lưu ở đây."
Pháp chế nhìn file, mắt sáng lên như thấy con đường thoát nạn.
Lục Cảnh Thâm nhìn cô. Trong mắt anh có một thứ rất rõ: tự hào. Không che được.
Thẩm Dao tránh ánh mắt ấy. Không phải không thích. Mà thích quá thì dễ mất tập trung, trong khi cô đang bận bảo vệ nghề nghiệp của mình.
Đêm đó, Vân Lĩnh đăng thông cáo công khai kiểm toán dữ liệu, kèm các tài liệu quy trình đã được xác thực. Trần Dụ lập tức bị phản đòn. Một chuyên gia an ninh mạng phát hiện file ghi âm của anh ta bị chỉnh sửa.
Nhưng đòn quyết định đến từ Hạ Vũ Vi.
Cô ta đăng video xin lỗi. Trong video, cô thừa nhận từng đánh cắp tài liệu, tố Trần Dụ và Lục Hoài An thao túng, đồng thời xác nhận Thẩm Dao không liên quan việc rò rỉ dữ liệu. Cô ta trông tiều tụy nhưng mắt rất tỉnh.
Cuối video, cô nói: "Tôi từng ghen tị với Thẩm Dao vì cô ấy có thứ tôi giả vờ có: năng lực thật. Tôi xin lỗi."
Thẩm Dao xem đến đó, thở ra.
Tần Mặc nói: "Câu xin lỗi này đắt."
"Ừ."
"Cô tha thứ không?"
Thẩm Dao nghĩ một lúc. "Không ngay. Nhưng tôi ghi nhận."
Khủng hoảng lắng xuống vào gần sáng. Trần Dụ bị Nam Khải đình chỉ. Cảnh sát mở rộng điều tra.
Thẩm Dao ra khỏi phòng họp lúc 5 giờ 30. Lục Cảnh Thâm đứng chờ ở hành lang.
"Về nhà tôi đưa cô."
"Ngài cũng chưa ngủ."
"Tôi quen."
"Thói quen xấu không phải thành tựu."
Anh khẽ cười. "Vậy cùng sửa?"
Câu nói rất nhẹ. Nhưng lần này, Thẩm Dao không né.
"Được."
File cắt ghép của Trần Dụ được làm khá khéo, nhưng khá khéo vẫn chưa đủ. Thẩm Dao nghe đến lần thứ hai đã nhận ra nhịp thở bị nối sai. Người nói thật thường thở theo ý nghĩ. File giả thở theo phần mềm. Cô không nói ngay, chỉ ghi lại phút giây cần đưa cho chuyên gia.
Phòng họp khẩn lúc nửa đêm là nơi mọi người để lộ bản năng. Pháp chế muốn giảm thiểu rủi ro, PR muốn giữ hình ảnh, ban giám đốc muốn có ai đó tạm thời đứng ra chịu lạnh. Tất cả đều có lý. Vấn đề là khi ai cũng có lý, người bị đẩy ra cửa thường là người ít quyền nhất.
Thẩm Dao tự đề xuất tách khỏi dự án 24 giờ không phải vì cô yếu thế. Cô muốn lấy đi cái cớ đẹp nhất của người khác. Nếu họ nói cô được bao che, cô sẽ đứng ra ngoài vùng bao che. Nếu họ nói cô không minh bạch, cô sẽ mở toàn bộ quy trình. Đánh với bùn thì đừng nhảy xuống bùn trước.
Bộ tài liệu pháp lý cô chuẩn bị từ đầu cứu cả phòng. Lúc cô mở từng file giấy đồng ý, nhật ký ẩn danh hóa, biên bản duyệt nội dung, vị phó tổng vừa đề nghị đình chỉ cô không nói nữa. Thẩm Dao không nhìn ông ta. Cô không cần chiến thắng nhỏ ấy. Cô cần kết quả.
Video xin lỗi của Hạ Vũ Vi làm dư luận xoay chiều nhanh hơn dự báo. Thẩm Dao xem xong không thấy hả hê. Cô chỉ thấy mệt. Một lời xin lỗi thật luôn có sức nặng, nhưng sức nặng ấy không xóa được việc người nhận từng phải gồng mình qua bao nhiêu đêm.
Gần sáng, khi Lục Cảnh Thâm nói "cùng sửa", cô hiểu anh không chỉ nói chuyện ngủ nghỉ. Anh đang nói về cách họ yêu nhau. Không một người quyết định, người kia đi theo. Không một người bảo vệ đến mức bóp nghẹt, người kia cảm ơn đến mức mất tiếng. Cùng sửa nghe không lãng mạn, nhưng rất đáng tin.
