Sau scandal, tin đồn về Thẩm Dao và Lục Cảnh Thâm không biến mất.
Nó chỉ tiến hóa.
Trước đây là "cô ấy được chống lưng". Bây giờ là "hình như hai người thật sự có gì đó". Nhân viên công sở có khả năng phân tích tình cảm đồng nghiệp dựa trên thời gian đứng cạnh máy pha cà phê, hướng ánh mắt trong thang máy và số lần sếp gọi tên đầy đủ. Nếu dùng năng lực đó vào báo cáo, công ty có thể thống trị thị trường.
Thẩm Dao quyết định không giải thích.
Cô bận chuẩn bị báo cáo tổng kết chiến dịch. Dữ liệu tăng đẹp, phản hồi khách hàng tốt, đội dịch vụ được tăng ngân sách. Những thứ đó thật hơn lời đồn.
Một chiều, Lục Cảnh Thâm gọi cô lên phòng. Trên bàn anh có hai bản tài liệu: một là đề xuất thăng chức cô lên giám đốc thương hiệu, hai là quy định nội bộ về quan hệ tình cảm trong công ty.
Thẩm Dao nhìn hai tập giấy. "Ngài tỏ tình bằng combo nhân sự?"
"Tôi muốn mọi thứ rõ ràng."
"Rõ ràng hay đáng sợ?"
"Cả hai có thể cùng tồn tại."
Cô cầm đề xuất thăng chức lên. "Nếu tôi nhận vị trí này, người ta sẽ nói vì anh."
"Nếu cô không nhận, người ta vẫn nói. Khác nhau là cô mất thứ cô xứng đáng."
Câu đó đánh trúng cô.
Thẩm Dao từng nghĩ mạnh mẽ là không để ai có cớ nói mình dựa vào người khác. Nhưng có lẽ mạnh mẽ hơn là không tự cắt bớt phần thưởng của mình chỉ vì miệng người khác rảnh.
Cô đặt tài liệu xuống. "Tôi nhận. Nhưng quy trình đánh giá phải công khai."
"Đã chuẩn bị."
"Hội đồng phỏng vấn không có anh."
"Đã loại tôi ra."
"Tôi muốn quyền chọn đội ngũ."
"Hợp lý."
"Và trong giờ làm, anh không được dùng chuyện riêng ảnh hưởng quyết định công việc."
Lục Cảnh Thâm nhìn cô. "Ngoài giờ làm?"
Thẩm Dao hơi khựng.
Anh hỏi rất nghiêm túc. Nhưng trong mắt có ý cười.
Cô nhận ra người đàn ông này không phải không biết đùa. Anh chỉ chọn thời điểm rất nguy hiểm để học.
"Ngoài giờ làm," cô nói, "xem biểu hiện."
Tối đó, họ cùng ăn ở một quán mì nhỏ sau công ty. Không nhà hàng cao cấp, không rượu vang, không nến. Lục Cảnh Thâm ngồi trên ghế nhựa, áo sơ mi đắt tiền đối mặt với bát mì bò 32 tệ. Cảnh tượng hài hòa lạ thường, như bảng Excel biết hát.
Anh ăn rất chậm.
Thẩm Dao hỏi: "Không hợp khẩu vị?"
"Hơi cay."
"Anh không ăn cay được?"
"Được."
Năm phút sau, tai anh đỏ.
Thẩm Dao cười đến mức phải đặt đũa xuống. "Lục tổng, cố chấp cũng cần giới hạn."
Anh uống nước, giọng vẫn bình tĩnh. "Tôi đang thích nghi với môi trường ngoài phòng họp."
Cô nhìn anh, lòng mềm ra.
Sau bữa tối, họ đi bộ về bãi xe. Đèn đường vàng nhẹ. Người qua lại không ai quan tâm họ là ai. Cảm giác đó hiếm và tốt.
Lục Cảnh Thâm dừng lại.
"Thẩm Dao, tôi muốn theo đuổi cô chính thức."
"Chúng ta đang không chính thức à?"
"Tôi chưa hỏi ý kiến cô."
Cô nhìn anh. "Vậy anh hỏi đi."
Anh hơi cúi đầu. "Tôi có thể theo đuổi em không?"
Thẩm Dao im lặng vài giây, cố giữ mặt nghiêm.
"Có thể. Nhưng nếu dùng PPT tỏ tình, trừ điểm."
Anh cười.
Lần này, anh nắm tay cô.
Rất tự nhiên.
Không phải tin đồn.
Tin đồn sau scandal đổi giọng, nhưng không đổi thói quen. Trước kia người ta nói cô dựa vào anh. Bây giờ người ta nói hai người nhìn nhau hơi lâu. Thẩm Dao cảm thấy nhân viên Vân Lĩnh nên được chuyển sang ngành phân tích vi biểu cảm. Chắc chắn năng suất cao hơn viết báo cáo tháng.
Hai tập tài liệu trên bàn Lục Cảnh Thâm khiến cô muốn cười. Một bên là thăng chức, một bên là quy định tình cảm. Người đàn ông này đúng là có khả năng biến rung động thành quy trình tuân thủ. Nhưng ít nhất anh không trốn. Với Lục Cảnh Thâm, đặt giấy tờ lên bàn đã là một dạng thành thật.
Thẩm Dao đọc kỹ đề xuất thăng chức. Từng tiêu chí, từng kết quả, từng phản hồi ẩn danh đều rõ. Cô nhìn ra anh đã tự loại mình khỏi hội đồng từ trước. Điều đó làm cô im lặng lâu hơn dự tính. Không phải vì cảm động quá mức, mà vì cô nhận ra anh đã học cách không đứng quá gần.
Quán mì nhỏ sau công ty ồn, chật, ghế nhựa hơi thấp. Lục Cảnh Thâm ngồi đó như một bản hợp đồng cao cấp bị đặt nhầm vào chợ đêm. Anh cố ăn cay với vẻ mặt không đổi, nhưng tai đỏ lên rất phản chủ. Thẩm Dao nhìn tai anh, cảm thấy thương hiệu cá nhân lạnh lùng của anh thật sự đang phá sản có chọn lọc.
Khi anh hỏi có thể theo đuổi cô không, Thẩm Dao bỗng thấy câu hỏi ấy đáng quý hơn một lời tuyên bố chiếm hữu. Có thể. Không phải "anh sẽ", không phải "em phải". Chỉ là xin phép bước vào. Người từng quen ra quyết định nay học cách hỏi, vậy thì cô cũng có thể cho anh một cơ hội.
Tay anh nắm tay cô không quá chặt. Như sợ nếu dùng lực, cô sẽ hiểu nhầm thành giữ lại. Thẩm Dao để yên. Trên đường, xe cộ chạy qua, gió mang mùi đồ nướng từ quán bên cạnh. Chẳng có gì sang. Nhưng cô thích cảm giác tình yêu không cần thang máy riêng để bắt đầu.
