Buổi hẹn đầu tiên của Thẩm Dao và Lục Cảnh Thâm bắt đầu bằng một bảng lịch.
Anh gửi cô file:
`Ke_Hoach_Cuoi_Tuan.xlsx`
Thẩm Dao mở ra, thấy các cột: thời gian, địa điểm, mục tiêu, phương án dự phòng, rủi ro thời tiết.
Cô nhắn lại:
`Anh định hẹn hò hay gọi thầu?`
Anh trả lời:
`Tôi không có kinh nghiệm.`
Bốn chữ đó làm cô hết muốn mắng.
Cuối cùng, cô chọn bỏ file Excel. Hai người đi xem triển lãm ảnh, ăn kem, rồi ngồi ở công viên nhìn trẻ con thả diều. Lục Cảnh Thâm không quen với việc không làm gì. Anh ngồi được mười phút thì hỏi:
"Chúng ta cần nói chuyện gì không?"
"Không."
"Vậy cứ ngồi?"
"Ừ."
"Bao lâu?"
"Đến khi nào anh ngừng muốn quản lý trải nghiệm."
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh thật sự thả lỏng. Thẩm Dao nhìn anh, thấy người đàn ông từng khiến cả phòng họp nín thở giờ đang cầm cây kem vani chảy xuống tay, vẻ mặt nghiêm túc như xử lý khủng hoảng.
Cô đưa khăn giấy. "Anh biết không, hình ảnh này có thể cải thiện thương hiệu cá nhân hơn mọi bài phỏng vấn."
"Cấm dùng cho truyền thông."
"Tùy biểu hiện."
Buổi hẹn yên bình đến 4 giờ chiều, khi mẹ Lục Cảnh Thâm gọi điện. Anh nhìn màn hình, sắc mặt hơi cứng.
"Mẹ tôi muốn gặp em."
Thẩm Dao suýt sặc nước. "Nhanh vậy?"
"Bà thấy ảnh chúng ta trên mạng."
"Ảnh nào?"
Anh đưa điện thoại. Một tài khoản nào đó chụp họ ở quán mì hôm trước, tiêu đề: `Lục tổng ăn cay đến đỏ tai vì tình yêu?`
Thẩm Dao nhìn ảnh, rồi nhìn anh. "Tai anh rất có tính truyền thông."
Anh thở dài.
Mẹ Lục hẹn họ ăn tối tại nhà. Thẩm Dao chuẩn bị tinh thần gặp một phu nhân hào môn lạnh lùng. Kết quả, bà Lục mở cửa trong tạp dề hoa, tay cầm muôi canh, câu đầu tiên là:
"Con là Thẩm Dao à? Vào đi, cô muốn cảm ơn con vì cuối cùng cũng có người khiến Cảnh Thâm biết ăn mì ngoài đường."
Lục Cảnh Thâm: "Mẹ."
"Mẹ nói thật. Con trai cô sống như một bản hợp đồng có nhịp tim."
Thẩm Dao lập tức thích bà.
Bữa tối rất ấm. Bà Lục kể hồi nhỏ Lục Cảnh Thâm từng nuôi một chậu xương rồng và lập bảng tưới nước. Cây chết vì bị chăm quá đúng quy trình.
Thẩm Dao cười đến đau bụng. Lục Cảnh Thâm ngồi cạnh, mặt bất lực nhưng không ngăn.
Sau bữa tối, bà Lục kéo cô ra ban công.
"Cảnh Thâm giống bố nó, cái gì cũng giấu vào trong. Nếu nó làm con mệt, con cứ mắng. Đừng nhịn."
Thẩm Dao nhìn vào phòng khách. Lục Cảnh Thâm đang rửa bát, động tác vụng về nhưng nghiêm túc.
"Anh ấy không tệ."
"Cô biết. Nhưng yêu người không tệ cũng cần sức."
Câu đó rất thật.
Trên đường về, Lục Cảnh Thâm hỏi: "Mẹ tôi nói gì?"
"Bảo em mắng anh thường xuyên."
"Em có vẻ không cần nhắc."
"Tốt, anh có nhận thức."
Anh nắm tay cô. "Hôm nay ổn chứ?"
Thẩm Dao nhìn tay hai người. "Ổn. Không cần biên bản."
Anh khẽ cười.
File Excel hẹn hò làm Thẩm Dao cười suốt mười phút. Cô chụp gửi cho Tần Mặc, che tên địa điểm. Tần Mặc trả lời: `Ít nhất anh ta không thêm cột KPI cảm xúc.` Cô nhìn lại file, may quá, đúng là chưa có. Nhưng có cột "rủi ro thời tiết", cũng đáng báo động.
Triển lãm ảnh yên tĩnh hơn phòng họp rất nhiều, và chính sự yên tĩnh ấy làm Lục Cảnh Thâm lộ ra vẻ không biết đặt tay ở đâu. Anh đọc chú thích từng bức ảnh nghiêm túc như duyệt hợp đồng. Thẩm Dao kéo anh đi trước khi anh kịp phân tích bố cục ánh sáng thành báo cáo.
Ở công viên, anh học cách ngồi không. Ban đầu là năm phút kiểm tra điện thoại một lần. Sau đó là mười phút. Cuối cùng, khi một đứa trẻ chạy ngang làm rơi diều, anh đứng dậy nhặt giúp, buộc lại dây bằng vẻ mặt nghiêm trang. Thẩm Dao nhìn cảnh ấy, nghĩ có lẽ một người học yêu cũng bắt đầu từ việc học chơi.
Ảnh chụp ở quán mì bị lan trên mạng khiến Lục Cảnh Thâm khó chịu không phải vì bị nhìn thấy, mà vì tai anh quá đỏ. Thẩm Dao đọc bình luận, cười đến mức dựa vào ghế. Anh nhìn cô, nói rất bình tĩnh: "Em vui là được." Câu ấy khiến cô ngừng cười một chút, rồi lại cười tiếp. Người này đôi khi đáng yêu theo cách không tự biết.
Mẹ Lục không giống tưởng tượng của Thẩm Dao. Bà không lạnh, không xét nét, không hỏi gia thế ngay cửa. Bà chỉ hỏi cô ăn được hành không. Câu hỏi ấy thực tế đến mức Thẩm Dao lập tức thả lỏng. Trong nhiều gia đình, thái độ thật nằm trong bát canh chứ không nằm ở lời chào.
Chuyện cây xương rồng chết vì lịch tưới nước làm Lục Cảnh Thâm bị mẹ trêu cả bữa. Anh bất lực, nhưng không ngăn. Thẩm Dao nhận ra anh ở nhà mềm hơn ở công ty. Mềm không nhiều. Vừa đủ để người ta thấy dưới lớp kính dày kia vẫn có một căn phòng sáng đèn.
