Chương 3 · Camera Không Biết Nói Dối

Email ẩn danh chỉ có một câu, nhưng đủ làm Thẩm Dao mất ngủ.

Sáng hôm sau cô đến công ty sớm hơn thường lệ. Tầng 17 lúc 7 giờ 10 yên tĩnh, máy pha cà phê còn chưa bị nhân loại công sở hành hạ. Cô mở máy, kiểm tra lịch sử gửi file. Tài khoản của cô đăng nhập lúc 8 giờ 57 hôm qua từ chính máy cô.

Vấn đề là lúc 8 giờ 57, cô đang ở pantry lấy nước.

Thẩm Dao nhìn màn hình. Cô ghét những câu chuyện bí mật. Bí mật thường khiến người ta phải làm thêm việc mà không được tính KPI.

Cô tìm đến Tần Mặc. Anh đang ngồi ở khu nhân sự, ăn bánh bao và đọc báo cáo nghỉ phép với vẻ mặt của người xem tiểu thuyết trinh thám.

"Anh biết ai gửi email này không?"

Tần Mặc nhìn điện thoại cô, nhướng mày. "Không biết. Nhưng câu văn khá tiết kiệm. Người này hoặc rất bận, hoặc rất thích tỏ ra nguy hiểm."

"Tôi cần xem camera pantry."

"Cô là trưởng nhóm nội dung, không có quyền."

"Anh có?"

"Tôi là nhân sự."

"Nhân sự mà có quyền xem camera?"

Tần Mặc cắn bánh bao. "Nhân sự tốt cần biết mọi người thật sự làm gì giữa hai cuộc họp."

Thẩm Dao không hỏi nữa. Có những người càng hỏi càng thấy công ty này nên được kiểm toán đạo đức.

Một tiếng sau, Tần Mặc gửi cô đoạn trích camera. Trong video, lúc cô rời chỗ, một nhân viên thực tập đi ngang bàn cô, làm rơi tập hồ sơ. Hạ Vũ Vi xuất hiện sau đó, cúi xuống nhặt giúp. Tay cô ta lướt rất nhanh qua bàn phím.

Rất nhanh.

Nhanh như người đã biết mật khẩu.

Thẩm Dao lạnh sống lưng. Mật khẩu máy cô chỉ có hai người biết: cô và trợ lý nhỏ Đường Ninh. Đường Ninh mới vào công ty ba tháng, hay lo lắng, hay xin lỗi, và hay ghi mọi thứ lên giấy nhớ vì trí nhớ ngang ngửa cá vàng mất phương hướng.

Buổi trưa, Thẩm Dao tìm Đường Ninh ở cầu thang thoát hiểm. Cô bé đang khóc.

"Chị Dao, em xin lỗi. Chị Hạ nói cần vào máy chị lấy file logo cũ. Em tưởng chị ấy có quyền."

Thẩm Dao nhìn cô bé. Cơn giận có, nhưng không thể trút xuống một người đã tự dằn vặt đủ. "Lần sau, quyền hạn không truyền qua nụ cười."

Đường Ninh gật đầu lia lịa.

Chiều đó, Hạ Vũ Vi bước vào phòng họp dự án với vẻ mặt vô tội được trang điểm kỹ. Cô ta trình bày phương án mới, trùng gần 70% với bản nháp Thẩm Dao chưa công bố.

Lục Cảnh Thâm ngồi nghe, không nói gì.

Thẩm Dao cũng không vạch mặt ngay. Cô chỉ hỏi: "Cô Hạ, phần insight về người dùng trẻ được lấy từ khảo sát nào?"

Hạ Vũ Vi cười. "Kinh nghiệm thị trường."

"Kinh nghiệm có bảng số liệu không?"

"Không phải mọi thứ đều cần số liệu, cô Thẩm."

"Đúng. Nhưng khi cô dùng đúng lỗi đánh máy trong bản nháp của tôi, tôi nghĩ ít nhất nó cần một lời giải thích."

Phòng họp im.

Hạ Vũ Vi cứng mặt.

Lục Cảnh Thâm cuối cùng ngẩng đầu. "Lỗi nào?"

Thẩm Dao bật slide. Một dòng chữ được khoanh đỏ: `khách hàng thận thiện`.

"Tôi gõ nhầm 'thân thiện'. Cô Hạ cũng rất thận thiện theo."

Tần Mặc ngồi góc phòng cúi đầu. Vai lại run.

Hạ Vũ Vi nói: "Trùng hợp thôi."

"Camera cũng trùng hợp?" Thẩm Dao hỏi.

Lục Cảnh Thâm nhìn Tần Mặc. "Gửi cho tôi."

Hạ Vũ Vi tái mặt. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Dao thấy dưới lớp nước hoa và nụ cười, cô ta sợ thật. Nhưng sợ không đồng nghĩa vô tội.

Cuộc họp kết thúc sớm. Hạ Vũ Vi bị đình chỉ quyền truy cập hệ thống để điều tra.

Khi mọi người rời đi, Lục Cảnh Thâm gọi Thẩm Dao lại.

"Vì sao không báo tôi trước?"

"Tôi muốn chắc."

"Cô không tin tôi?"

Thẩm Dao đáp rất chậm. "Tôi tin bằng chứng hơn tin người."

Lục Cảnh Thâm im lặng.

Rồi anh nói: "Tốt. Giữ thói quen đó."

Cô tưởng anh sẽ giận. Anh lại đưa cô một tập hồ sơ.

"Từ giờ, mọi tài liệu dự án gửi trực tiếp cho tôi. Không qua ai khác."

Thẩm Dao nhận lấy. "Ngài đang bảo vệ tôi hay dự án?"

Anh nhìn cô. "Hai việc đó hiện tại không mâu thuẫn."

Tim Thẩm Dao khẽ hụt một nhịp.

Rất phiền.

Người đàn ông không biết đùa bắt đầu biết nói câu dễ gây hiểu lầm.

Camera pantry có góc quay xấu đến mức mọi người trong video đều trông như nghi phạm của một bộ phim kinh phí thấp. Nhưng nó đủ rõ để thấy Hạ Vũ Vi cúi xuống cạnh bàn Thẩm Dao lâu hơn cần thiết. Động tác ấy nhanh, gọn, không giống người nhặt hồ sơ, giống người đã tập trước trong đầu.

Đường Ninh khóc ở cầu thang thoát hiểm, nơi nhân viên Vân Lĩnh thường dùng để nghe điện thoại riêng, ăn vụng và tạm thời ghét cuộc đời. Cô bé xin lỗi đến lần thứ năm thì Thẩm Dao đưa khăn giấy. "Em có thể sai. Nhưng đừng biến xin lỗi thành cách trốn việc sửa." Đường Ninh ngẩng lên, mắt đỏ. "Em sửa thế nào?" "Bắt đầu bằng đổi mật khẩu."

Trong cuộc họp, Hạ Vũ Vi trình bày rất mượt. Slide đẹp, màu dịu, câu chữ có nhịp. Nếu Thẩm Dao không biết đó là bản nháp của mình bị thay áo, cô có lẽ còn khen một câu. Đạo văn cao cấp cũng là một loại năng lực, chỉ tiếc nó dùng sai hướng và thường để lại dấu giày ở nơi người viết thật từng bước qua.

Khoảnh khắc lỗi "thận thiện" hiện lên, cả phòng im như vừa có ai tắt tiếng. Thẩm Dao không nâng giọng. Cô thích kiểu chứng cứ tự nói. Con người nói nhiều quá dễ bị ghét, còn lỗi đánh máy thì không có quan hệ xã hội để giữ.

Lục Cảnh Thâm yêu cầu Tần Mặc gửi video ngay trước mặt mọi người. Anh không nhìn Hạ Vũ Vi bằng ánh mắt kết án. Anh chỉ nhìn như thể đã đóng một ô trong bảng rủi ro. Chính điều đó làm cô ta tái mặt. Có những người không sợ bị mắng, họ sợ bị xếp loại.

Sau cuộc họp, Thẩm Dao về bàn, thấy Đường Ninh đã tháo toàn bộ giấy nhớ khỏi màn hình. Trên tờ cuối cùng, cô bé viết: "Em sẽ không ngốc lần hai." Thẩm Dao cầm lên, sửa lại thành: "Em sẽ không dễ tin lần hai." Ngốc là bản án. Dễ tin chỉ là bài học đắt.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn