Thẩm Dao phát hiện Lục Cảnh Thâm có một thói quen kỳ quặc.
Anh uống cà phê ở 62 độ.
Không phải "ấm", không phải "nóng vừa". Là 62 độ. Trợ lý cũ từng mua nhiệt kế thực phẩm để sống sót qua ba tháng thử việc. Sau đó người ấy nghỉ việc, mở quán trà chanh, nghe nói rất hạnh phúc.
Sáng thứ Hai, Thẩm Dao bước vào phòng họp với hai cốc cà phê. Một cốc cho cô, một cốc đặt trước mặt Lục Cảnh Thâm.
Anh nhìn cốc. "Cô mua?"
"Tiện đường."
"Tôi không uống latte."
"Tôi biết. Đây là americano, không đường, 62 độ. Người bán hỏi tôi mua cho trẻ sơ sinh hay nhà khoa học."
Lục Cảnh Thâm cầm cốc lên. Mắt anh hơi đổi.
"Cảm ơn."
Hai chữ rất bình thường. Nhưng từ miệng anh đi ra thì giống một thông báo niêm yết trên sàn chứng khoán. Hiếm, đáng chú ý, có thể ảnh hưởng tâm lý thị trường.
Thẩm Dao giả vờ mở laptop. "Không có gì."
Dự án bước vào giai đoạn căng. Hạ Vũ Vi bị điều tra, nhưng dấu vết dữ liệu bị tuồn ra ngoài vẫn chưa rõ. Đối thủ Nam Khải đột nhiên công bố chiến dịch có thông điệp gần giống với Vân Lĩnh. Ban giám đốc bắt đầu sốt ruột.
Trong cuộc họp chiều, một phó tổng hỏi thẳng: "Nếu đề án đã rò rỉ, chúng ta còn tiếp tục được không?"
Thẩm Dao đáp: "Tiếp tục, nhưng đổi trục."
"Đổi thế nào?"
"Nam Khải lấy được bản nháp cũ. Vậy chúng ta dùng điểm họ không lấy được: câu chuyện thật của nhân viên và khách hàng."
Một quản lý cười nhạt. "Nghe rất cảm tính."
"Cảm tính là khi không có số liệu. Tôi có số liệu." Cô mở slide. "Khảo sát 3.200 khách hàng trong hai năm qua cho thấy điểm phàn nàn lớn nhất không phải giá, mà là cảm giác bị bỏ mặc sau giao dịch. Chiến dịch mới phải xoay quanh hậu mãi, không phải hình ảnh cao cấp."
Lục Cảnh Thâm nhìn màn hình, rồi nhìn cô.
"Ngân sách?"
"Tăng 18%."
Phòng họp lập tức có tiếng xì xào. Tiền làm con người tỉnh táo hơn cà phê.
Thẩm Dao tiếp tục: "Nhưng cắt 30% chi phí quảng cáo ngoài trời. Chúng ta chuyển sang nội dung khách hàng thật, đội dịch vụ thật, câu chuyện thật. Ít hào nhoáng hơn, khó sao chép hơn."
Lục Cảnh Thâm hỏi: "Rủi ro?"
"Sự thật không luôn đẹp."
"Cách xử lý?"
"Đừng giả vờ nó đẹp. Hãy cho thấy mình đang sửa."
Anh gật đầu. "Duyệt."
Sau cuộc họp, Thẩm Dao về bàn làm việc, thấy trên bàn có một hộp thuốc đau dạ dày. Không có giấy nhắn. Chỉ có hóa đơn từ hiệu thuốc dưới tầng, thời gian mua: 12 giờ 05. Lúc đó cô đang bỏ bữa trưa để sửa slide.
Cô cầm hộp thuốc sang phòng Lục Cảnh Thâm.
"Ngài mua?"
Anh không ngẩng đầu. "Phòng hành chính mua."
"Phòng hành chính biết tôi đau dạ dày?"
"Nhân sự ghi nhận tình trạng sức khỏe nhân viên."
"Nhân sự ghi nhận cả việc tôi bỏ bữa?"
Anh ngừng bút.
Thẩm Dao cười. "Lục tổng, quan tâm mà vòng qua ba phòng ban thì hơi tốn quy trình."
Lục Cảnh Thâm nhìn cô, mặt không đổi. "Cô có thể hiểu là tối ưu nguồn lực y tế."
Cô bật cười thật.
Anh nhìn nụ cười đó lâu hơn một giây.
Thẩm Dao nhận ra. Anh cũng nhận ra cô nhận ra.
Không khí bỗng trở nên rất không phù hợp với nơi có máy in.
Điện thoại Lục Cảnh Thâm reo. Anh nghe máy, sắc mặt lạnh xuống.
"Tôi biết rồi."
Anh cúp máy, nói với cô: "Hạ Vũ Vi biến mất."
Thẩm Dao siết hộp thuốc trong tay.
Dự án này rõ ràng không còn là một vụ gửi nhầm file nữa.
Cà phê 62 độ ban đầu chỉ là một chi tiết Thẩm Dao nghe được từ trợ lý cũ. Cô nhớ vì nó vô lý. Về sau cô mới hiểu, những chi tiết vô lý thường là cách người ta tự bảo vệ một vùng nhỏ của đời mình. Có người cần gối quen để ngủ, có người cần cà phê đúng nhiệt độ để ngày không bắt đầu bằng hỗn loạn.
Cuộc họp đổi trục chiến dịch kéo dài ba tiếng. Ba tiếng ấy đủ để phòng tài chính mất kiên nhẫn, phòng pháp chế cau mày và phòng dịch vụ khách hàng lần đầu được nhắc đến như người có tiếng nói. Thẩm Dao để từng nhóm nói, rồi kéo mọi thứ về một câu: khách hàng không cần Vân Lĩnh hoàn hảo, họ cần Vân Lĩnh biết nghe.
Một phó tổng hỏi cô có chắc thị trường muốn nghe chuyện thật không. Thẩm Dao đáp: "Thị trường không phải một người ngồi chờ chúng ta diễn. Họ đã biết ta có lỗi. Vấn đề là ta có biết không." Câu này làm vài người cúi xuống ghi, vài người cúi xuống che vẻ khó chịu. Ghi chép và khó chịu trong công sở đôi khi giống nhau ở tư thế.
Hộp thuốc đau dạ dày trên bàn khiến cô mềm lòng đúng hai giây. Giây thứ ba, cô bắt đầu thấy buồn cười. Lục Cảnh Thâm quan tâm như một người điền phiếu yêu cầu mua sắm: đúng mặt hàng, đúng thời điểm, thiếu hoàn toàn phần nói tiếng người.
Khi cô trêu anh vòng qua ba phòng ban để quan tâm, Lục Cảnh Thâm im lặng lâu hơn bình thường. Thẩm Dao nhận ra mình vừa chạm vào một vùng anh không quen để người khác nhìn thấy. Cô không đẩy thêm. Sự thân mật không phải lúc nào cũng là tiến lên. Có khi là biết dừng trước khi người kia lùi.
Tin Hạ Vũ Vi biến mất làm toàn bộ những thứ vừa dịu xuống lập tức sắc lại. Thẩm Dao cầm hộp thuốc, nhìn Lục Cảnh Thâm nghe điện thoại. Anh không cau mày nhiều, nhưng đường hàm cứng hẳn. Cô nghĩ, thôi được, tình cảm gì đó nếu có cũng phải xếp sau một người mất tích và một chiến dịch có nguy cơ bị phá.
