Hạ Vũ Vi không về nhà, không nghe điện thoại, cũng không dùng thẻ ngân hàng.
Người bình thường biến mất thường để lại lo lắng. Người vừa bị điều tra biến mất để lại cuộc họp khẩn.
Tần Mặc đặt một tập hồ sơ lên bàn Thẩm Dao. "Tin tốt là cô ta chưa xuất cảnh. Tin xấu là dữ liệu chiến dịch rò rỉ qua tài khoản của cô ta không phải một lần."
"Bao nhiêu lần?"
"Bảy."
Thẩm Dao lật hồ sơ. Mỗi lần rò rỉ đều trùng với một lần Vân Lĩnh điều chỉnh chiến lược. Nam Khải luôn đi trước nửa bước. Không đủ để bị bắt quả tang, nhưng đủ để khiến Vân Lĩnh mất lợi thế.
"Cô ta làm một mình?"
Tần Mặc nhún vai. "Nếu làm một mình thì cô ta nên chuyển nghề. Khả năng né kiểm soát nội bộ quá tốt so với một người từng quên tắt filter mèo trong họp trực tuyến."
Thẩm Dao nhớ lại Hạ Vũ Vi. Cô ta tham vọng, khôn vặt, nhưng không phải kiểu đủ bình tĩnh để vận hành đường dây rò rỉ dữ liệu. Sau lưng cô ta còn ai đó.
Chiều, Lục Cảnh Thâm gọi cô lên tầng 32. Đó là tầng điều hành, nơi thang máy cũng có vẻ biết phân biệt lương tháng.
Anh đưa cô xem một email cũ. Người gửi là Hạ Vũ Vi. Nội dung tố Thẩm Dao có quan hệ cá nhân với Trần Dụ bên Nam Khải, ám chỉ cô mới là người bán dữ liệu.
Thẩm Dao đọc xong, cười.
Lục Cảnh Thâm hỏi: "Cô cười gì?"
"Cười vì cô ta đánh giá đời sống tình cảm của tôi cao quá."
"Cô và Trần Dụ quen nhau?"
"Gặp trong buổi cơm với ngài. Nếu thế gọi là quan hệ cá nhân, vậy tôi với tài xế taxi cũng rất sâu sắc."
Lục Cảnh Thâm nhìn cô, ánh mắt trầm xuống. "Tôi hỏi vì cần loại trừ rủi ro."
"Tôi hiểu."
"Không phải vì nghi cô."
Thẩm Dao khựng lại.
Anh nói tiếp: "Nếu nghi cô, tôi đã không đưa cô xem email."
Cô đặt email xuống. "Vậy ngài muốn tôi làm gì?"
"Tiếp tục dự án. Công khai hơn. Ồn ào hơn. Để người đứng sau nghĩ cô đang mất cảnh giác."
"Lấy tôi làm mồi?"
"Tôi sẽ không để cô gặp nguy hiểm."
"Câu này trong phim thường báo hiệu nhân vật nữ sắp gặp nguy hiểm."
"Đời thực có pháp chế."
Thẩm Dao suýt cười.
Kế hoạch bắt đầu ngay hôm sau. Cô tổ chức buổi workshop mở với các phòng ban, thu thập câu chuyện thật về dịch vụ khách hàng. Nhân viên ban đầu dè dặt, sau đó bắt đầu nói. Có người kể chuyện bị khách mắng oan. Có người kể chuyện tự bỏ tiền gửi hoa xin lỗi khách vì hệ thống lỗi. Có người kể chuyện một cụ già gọi tổng đài chỉ vì cô đơn.
Thẩm Dao ghi hết.
Đến cuối buổi, một phong bì trắng xuất hiện trong túi tài liệu của cô.
Bên trong có một chiếc USB và một tờ giấy:
`Muốn biết ai bán cô, tối nay 10 giờ đến kho lưu trữ B2. Đi một mình.`
Thẩm Dao nhìn tờ giấy, thở dài.
Cô ghét nhất là những người viết câu "đi một mình". Nghe rất thiếu tôn trọng khả năng gọi bảo vệ của người hiện đại.
Cô chụp ảnh gửi cho Lục Cảnh Thâm.
Anh trả lời sau ba giây:
`Không đi.`
Cô đáp:
`Tôi đi, nhưng không một mình.`
Tin nhắn của anh hiện lên:
`Tôi xuống.`
Thẩm Dao nhìn hai chữ đó, bỗng thấy nhịp tim mình hơi lệch.
Rắc rối vẫn là rắc rối.
Chỉ là lần này, có người đi cùng.
Hồ sơ rò rỉ khiến Thẩm Dao nổi giận theo cách rất yên lặng. Cô không đập bàn. Đập bàn đau tay và thường chỉ làm người khác nhớ cái bàn. Cô đọc từng dòng, đánh dấu từng mốc, càng đọc càng thấy công sức của đội mình bị mang ra cân bán như một món hàng cũ.
Email tố cáo cô với Trần Dụ vụng về hơn cô tưởng. Người viết cố tỏ ra khách quan, nhưng lại dùng quá nhiều tính từ. Người thật sự muốn báo cáo rủi ro sẽ viết ngày, giờ, chứng cứ. Người muốn hại ai đó sẽ viết "đáng nghi", "thân mật", "không minh bạch". Ba từ ấy có thể làm bẩn một người mà không cần đưa ra một con số nào.
Workshop với nhân viên ban đầu rất khó mở miệng. Ai cũng quen nói theo kịch bản. Một tổng đài viên trẻ nói câu đầu tiên bằng giọng như đọc thông báo tàu điện. Đến khi Thẩm Dao hỏi: "Lần nào chị thấy mình bị đối xử tệ nhất?", cô ấy mới im một lúc rồi kể về cuộc gọi lúc hai giờ sáng với một khách hàng vừa mất người thân.
Những câu chuyện thật không đẹp như brochure. Có câu vụn, có câu tức, có câu lặp. Thẩm Dao không sửa chúng thành hoàn hảo. Cô chỉ đặt chúng cạnh nhau để người đọc thấy sau logo Vân Lĩnh là những người cũng mệt, cũng sai, cũng cố sửa trong phạm vi quyền hạn nhỏ bé của mình.
Phong bì trắng xuất hiện trong túi tài liệu khi mọi người đang thu dọn ghế. Nó sạch quá, phẳng quá, giống một đạo cụ. Thẩm Dao cầm lên bằng hai ngón tay, cảm thấy người gửi có gu thẩm mỹ nhưng thiếu tôn trọng lịch cá nhân của cô.
Cô gửi ảnh cho Lục Cảnh Thâm không phải vì cần xin phép. Cô gửi vì nếu cô biến mất ở tầng hầm, ít nhất có người biết bắt đầu mắng từ đâu. Tin nhắn "Không đi" của anh đến rất nhanh. Thẩm Dao nhìn nó, bỗng thấy yên tâm theo một cách hơi đáng ghét: được cấm đôi khi cũng có nghĩa là có người thật sự lo.
