Chương 6 · Tầng Hầm B2

Kho lưu trữ B2 có mùi giấy cũ, bụi lạnh và những quyết định từng được ký lúc mọi người còn trẻ hơn.

Thẩm Dao đến lúc 9 giờ 55. Lục Cảnh Thâm đã đứng ở cửa thang máy. Anh không mặc vest, chỉ áo sơ mi đen xắn tay. Rất không phù hợp với tầng hầm, nhưng phù hợp một cách nguy hiểm với tâm trạng của cô.

"Tôi bảo cô không đi."

"Tôi nói tôi không đi một mình."

"Cô luôn hiểu mệnh lệnh theo hướng có lợi cho mình?"

"Tôi làm nội dung. Diễn giải là kỹ năng nghề nghiệp."

Anh nhìn cô, bất lực rất nhẹ. "Đứng sau tôi."

"Lục tổng, tôi không phải nhân vật phụ."

"Tôi biết." Anh đưa cô một chiếc đèn pin nhỏ. "Nên cô chiếu sáng."

Kho B2 im lặng. Hai người đi giữa các dãy kệ hồ sơ. USB trong tay Thẩm Dao nặng một cách vô lý. Cô chưa cắm nó vào máy vì Tần Mặc đã hét qua điện thoại rằng "đừng để sự tò mò đánh bại an ninh mạng".

10 giờ đúng, đèn kho chớp tắt.

Một bóng người chạy qua cuối dãy.

Lục Cảnh Thâm lập tức đuổi theo. Thẩm Dao theo sau, vừa chạy vừa nghĩ giày công sở là phát minh chống lại nhân loại. Đến góc kho, họ chỉ thấy một chiếc điện thoại cũ đặt trên thùng giấy, màn hình đang phát video.

Trong video, Hạ Vũ Vi ngồi trong một căn phòng tối. Mặt cô ta tái nhợt.

"Thẩm Dao, nếu cô thấy cái này, nghĩa là tôi chưa chắc còn an toàn. Tôi không phải người duy nhất. Người đứng sau là..."

Video dừng.

Một âm thanh vang lên phía sau.

Thẩm Dao quay lại. Cửa kho đang bị khóa từ bên ngoài.

Lục Cảnh Thâm kéo thử. Không mở.

"Tuyệt." Thẩm Dao nhìn cửa. "Tôi đã nói câu đi một mình rất thiếu hiện đại. Họ còn dùng khóa cơ."

Anh lấy điện thoại. Không có sóng.

Tầng hầm B2, kho giấy cũ, mất sóng, bị khóa. Nếu thêm tiếng nhạc nền, cảnh này có thể bán cho nền tảng phim ngắn.

Thẩm Dao bật cười khẽ.

Lục Cảnh Thâm nhìn cô. "Cô không sợ?"

"Sợ. Nhưng sợ cũng không mở được cửa."

Anh im lặng, rồi cởi áo khoác đặt lên thùng giấy. "Ngồi đi."

"Ngài không lạnh?"

"Không."

"Ngài trả lời như hợp đồng bảo hiểm."

Anh hơi nhíu mày. "Cô luôn nói nhiều khi căng thẳng?"

"Còn ngài luôn ra lệnh khi lo lắng?"

Câu hỏi rơi xuống giữa họ.

Lục Cảnh Thâm không đáp ngay. Trong ánh đèn pin yếu, nét mặt anh mềm hơn bình thường. "Có lẽ."

Thẩm Dao ngồi xuống. Lần đầu tiên cô thấy anh không giống một vị sếp. Anh giống một người đàn ông đang cố không để người bên cạnh nhận ra mình bất an.

"Lục Cảnh Thâm." Cô gọi tên anh, không thêm chức vụ.

Anh nhìn cô.

"Tôi không sao."

Một câu đơn giản. Nhưng cô thấy vai anh thả lỏng.

Ba mươi phút sau, cửa được mở từ bên ngoài. Tần Mặc và bảo vệ xuất hiện. Anh ta vừa thở vừa nói: "Hai người chọn nơi hẹn hò tiết kiệm quá. Không khí miễn phí, bụi cũng miễn phí."

Thẩm Dao đứng dậy. "USB đâu?"

Cô cúi nhìn tay mình.

USB biến mất.

Trong lúc mất điện, có người đã lấy nó khỏi túi áo cô.

Lục Cảnh Thâm nhìn dãy kệ tối.

"Người đó vẫn ở trong tòa nhà."

Tầng hầm B2 không có vẻ gì lãng mạn. Nó thấp, lạnh, đèn trắng làm da người nào cũng xấu đi. Nếu có ai chọn nơi này để hẹn hò, người đó hoặc quá tiết kiệm, hoặc quá thiếu trải nghiệm sống. Thẩm Dao nhìn Lục Cảnh Thâm đứng dưới ánh đèn chập chờn, thầm nghĩ ít nhất anh mặc áo đen rất hợp với bối cảnh điều tra nghiệp dư.

Video của Hạ Vũ Vi làm mọi chuyện đổi màu. Trước đó, cô ta là đối thủ đáng ghét. Sau video, cô ta trở thành một người có thể đang gặp nguy hiểm. Thẩm Dao không thích Hạ Vũ Vi, nhưng ghét một người và muốn người đó bị hại là hai chuyện khác nhau. Ranh giới ấy nhiều người trong công sở bước qua rất nhanh, rồi gọi nó là quả báo.

Cửa kho bị khóa từ bên ngoài. Lục Cảnh Thâm thử gọi, không có sóng. Thẩm Dao nhìn màn hình điện thoại, bình tĩnh một cách khó hiểu. Có lẽ vì tình huống đã tệ đến mức não cô quyết định không tiêu phí năng lượng cho hoảng loạn. Hoặc vì bên cạnh cô có một người đang cố bình tĩnh hơn cô, và sự cố gắng ấy hơi lộ.

Trong bóng tối, tiếng giấy cũ nghe như tiếng thở. Thẩm Dao ngồi trên áo khoác của anh, tay cầm đèn pin, hỏi: "Anh từng bị nhốt ở đâu chưa?" Lục Cảnh Thâm đáp: "Phòng họp hội đồng." Cô nhìn anh. "Tôi hỏi nghĩa đen." "Tôi cũng không chắc mình nói nghĩa bóng." Cô bật cười, tiếng cười nhỏ nhưng làm không gian bớt lạnh.

USB biến mất trong khoảng chưa đầy một phút mất điện. Điều đó có nghĩa là người lấy nó đứng rất gần. Gần đủ để chạm vào cô mà không gây chú ý, quen đủ với bóng tối của kho để không vấp, và bình tĩnh đủ để rời đi trước khi bảo vệ đến. Thẩm Dao ghét nhất loại đối thủ biết kiên nhẫn.

Khi Tần Mặc xuất hiện, anh nói đùa ngay, nhưng mắt quét qua tay áo cô, túi áo, sàn nhà. Anh đang kiểm tra dấu vết. Thẩm Dao bỗng hiểu vì sao người này được đặt ở nhân sự. Trong một công ty, muốn biết sự thật, đôi khi không nên hỏi hệ thống. Nên hỏi người biết ai nghỉ phép giả và ai khóc trong cầu thang.

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn