Chương 7 · Kẻ Biết Mật Khẩu

Tòa nhà Vân Lĩnh bị phong tỏa trong đêm.

Thông báo gửi đến toàn bộ nhân viên rất lịch sự: `Do kiểm tra an ninh định kỳ, vui lòng phối hợp ở lại vị trí hiện tại.`

Thẩm Dao đọc xong, hỏi Tần Mặc: "Kiểm tra an ninh định kỳ lúc 11 giờ đêm?"

Tần Mặc đáp: "Công ty lớn mà. Định kỳ cũng có lòng tự trọng riêng."

Đội an ninh kiểm tra từng tầng. USB không được tìm thấy. Người vào B2 trong khung giờ đó có tám người: Thẩm Dao, Lục Cảnh Thâm, Tần Mặc, hai bảo vệ, một nhân viên vệ sinh, một kỹ thuật viên điện, và Đường Ninh.

Thẩm Dao nhìn cái tên cuối, lòng trầm xuống.

Đường Ninh được gọi vào phòng họp nhỏ. Cô bé run đến mức ly nước trên tay phát ra âm thanh đáng thương.

"Em xuống B2 làm gì?" Thẩm Dao hỏi.

"Chị Hạ nhắn em... nói để quên hồ sơ ở kho, nhờ em lấy giúp. Em không biết..."

"Tin nhắn đâu?"

Đường Ninh mở điện thoại. Tin nhắn đã biến mất.

Tần Mặc nhìn màn hình. "Ứng dụng tự hủy. Ai đó rất chuyên nghiệp."

Lục Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ. "Cô có thấy ai không?"

Đường Ninh lắc đầu, rồi chợt dừng. "Em nghe thấy tiếng chuông."

"Chuông gì?"

"Giống tiếng đồng hồ quả lắc. Nhưng ở tầng hầm làm gì có đồng hồ."

Thẩm Dao nhớ ra một chi tiết. Trong video Hạ Vũ Vi, nền âm thanh cũng có tiếng tích tắc rất nhẹ. Cô tưởng là nhiễu.

Tần Mặc mở lại video. Âm thanh được lọc qua phần mềm. Đúng là tiếng đồng hồ. Ba nhịp, rồi một tiếng chuông nhỏ.

Lục Cảnh Thâm nói: "Phòng họp cổ đông tầng 28 có đồng hồ quả lắc."

"Nhưng video trông như phòng tối."

"Phòng họp đó có rèm cách sáng."

Họ lên tầng 28. Phòng họp cổ đông trống. Trên bàn dài, có một vết son rất nhạt trên miệng cốc. Màu son của Hạ Vũ Vi.

Trong ngăn kéo phụ, Tần Mặc tìm thấy một mảnh giấy bị xé. Chỉ còn vài chữ:

`...không chỉ Nam Khải... vòng gọi vốn... Lục...`

Thẩm Dao nhìn chữ "Lục". "Liên quan đến anh?"

Lục Cảnh Thâm cầm mảnh giấy. Sắc mặt anh khó đoán.

"Có thể."

"Ngài đang giấu gì?"

Anh không trả lời ngay.

Thẩm Dao ghét sự im lặng kiểu này. Nó làm người ta nhớ rằng giữa họ vẫn có chức vụ, quyền lực và những phần đời không được phép hỏi.

Cuối cùng, anh nói: "Hai năm trước, tôi từng chặn một thương vụ thâu tóm của Nam Khải. Người phụ trách khi đó là Trần Dụ."

"Vậy Trần Dụ không chỉ là đối tác."

"Anh ta là người muốn tôi thất bại."

Thẩm Dao cười nhạt. "Thông tin này đáng lẽ nên có trong phần giới thiệu nhân vật."

"Tôi không muốn cô bị cuốn vào."

"Tôi đã bị khóa ở tầng hầm rồi, Lục tổng. Cuốn khá sâu."

Anh nhìn cô. "Xin lỗi."

Câu xin lỗi làm cô khựng lại. Nó không giống anh. Hoặc cô chưa từng được thấy phần đó của anh.

Điện thoại Thẩm Dao rung. Một tin nhắn từ số lạ:

`Muốn Hạ Vũ Vi sống, dừng chiến dịch mới.`

Kèm theo là một bức ảnh. Hạ Vũ Vi ngồi trên ghế, tay bị trói, phía sau là chiếc đồng hồ quả lắc.

Thẩm Dao ngẩng đầu.

Chiếc đồng hồ trong phòng họp vẫn đang chạy.

Nhưng trong ảnh, kim phút chỉ một thời điểm khác.

Ảnh cũ.

Hạ Vũ Vi có thể đã không còn ở đây.

Phong tỏa tòa nhà lúc nửa đêm tạo ra một loại bình đẳng kỳ lạ. Giám đốc, trưởng nhóm, thực tập sinh và bảo vệ đều mắc kẹt dưới cùng một hệ thống đèn trắng. Khác nhau là có người lo cổ phiếu sáng mai, có người lo chuyến tàu cuối, có người chỉ lo lớp trang điểm không qua nổi bình minh.

Đường Ninh bị gọi vào phòng họp nhỏ, mặt trắng như giấy in. Thẩm Dao không nỡ nặng lời, nhưng cũng không thể dịu quá. Sai lầm thứ nhất có thể vì non. Sai lầm thứ hai thường vì được tha quá dễ. Cô để cô bé kể hết, không cắt ngang, chỉ thỉnh thoảng hỏi lại thời gian.

Tiếng đồng hồ quả lắc là chi tiết kỳ dị nhất. Nó không thuộc về tầng hầm, cũng không thuộc về một vụ rò rỉ dữ liệu hiện đại. Chính vì thế nó đáng giá. Những kẻ quá chú ý đến công nghệ thường quên mất âm thanh nền. Con người có thể xóa tin nhắn, nhưng ít ai nhớ xóa tiếng chuông trong trí nhớ người khác.

Phòng họp cổ đông tầng 28 khác hẳn tầng 17. Ghế da mềm hơn, thảm dày hơn, cửa đóng lại nghe nặng hơn. Nơi này được thiết kế để mọi câu nói đều có vẻ quan trọng, kể cả khi người nói chỉ đang che giấu một việc rất tầm thường: lòng tham.

Khi Lục Cảnh Thâm nhắc đến Hàng Châu, giọng anh không đổi, nhưng Thẩm Dao nghe thấy một thứ bị nén xuống. Cô không hỏi ngay ai đúng ai sai. Có những chuyện không thể xử bằng hai chữ tốt xấu, nhất là khi mỗi quyết định đều kéo theo người thật, gia đình thật, và những đêm không ngủ thật.

Bức ảnh Hạ Vũ Vi bị trói làm mọi thứ trở nên cấp bách, nhưng kim đồng hồ trong ảnh lại kéo Thẩm Dao về lý trí. Ảnh cũ. Người gửi muốn họ chạy theo cảm xúc. Cô đặt điện thoại xuống bàn, nói rất chậm: "Nếu họ muốn chúng ta nhìn ảnh, tức là họ sợ chúng ta nhìn chỗ khác."

Bản Đề Xuất Yêu Đương Tầng 17

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn