Chương 2 · Nhân Vật Quen Lạ

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Tô Vân Hy đọc đến hai giờ sáng thì buộc mình dừng lại.

Không phải vì hết hay. Là vì cô đang làm việc ngày mai và nếu vào công ty với hai mắt thâm quầng thì Lâm Tư sẽ hỏi câu hỏi. Lâm Tư có tài đặt câu hỏi vào đúng lúc cô muốn trả lời nhất — tức là lúc cô đang không muốn trả lời.

Cô đặt laptop xuống bàn cà phê, nhìn lên trần nhà, và điểm lại những thứ mình vừa đọc.

Tố Uyên — nhân vật nữ chính — có thói quen xếp tài liệu theo thứ tự ngược: thứ quan trọng nhất ở dưới cùng, ít quan trọng nhất ở trên, vì cô muốn đọc từ dưới lên để đến khi gặp thứ quan trọng nhất thì mình đã hiểu đủ ngữ cảnh. Tô Vân Hy nhìn sang chồng tài liệu trên bàn làm việc của mình.

Thứ quan trọng nhất ở dưới cùng.

Cô đã làm thế này từ năm hai đại học và chưa bao giờ nghĩ đó là điều kỳ lạ. Người xếp tài liệu từ trên xuống mới là kỳ lạ. Trên xuống là theo kiểu đọc tin tức buổi sáng, không phải theo kiểu đọc bản thảo cần hiểu.

Nhưng không ai khác trong phòng biên tập xếp tài liệu như vậy.

Tô Vân Hy ngồi dậy, bước vào phòng ngủ, nằm xuống giường, và nhìn lên trần nhà thêm mười lăm phút nữa.

Ai đó đã quan sát cô. Đủ lâu và đủ gần để thấy cách cô xếp tài liệu, cách cô dùng bút đỏ, cách cô uống cà phê. Những chi tiết đó không phải loại chi tiết người ta để ý qua một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên. Người ta để ý những thứ đó khi đã nhìn đủ nhiều lần để chúng trở nên quen thuộc.

Cô thử điểm lại: ai có thể quan sát cô thường xuyên mà cô không nhận ra đang bị quan sát.

Đồng nghiệp — không. Tô Vân Hy biết cách nhìn ai đang nhìn mình. Đó là kỹ năng cơ bản của người làm biên tập, vì bản thảo hay đôi khi không bằng việc biết ai trong phòng họp đang chú ý đến thứ gì.

Tác giả cô từng biên tập — có thể. Nhưng quy trình làm việc của cô và tác giả thường qua email, ít gặp trực tiếp.

Người cô đã từ chối bản thảo — danh sách dài. Trong năm năm làm nghề, cô reject đủ số người để lập thành một câu lạc bộ nhỏ. Phần lớn trong số đó không phản hồi lại sau khi nhận thư từ chối — đó là phần thanh thản nhất của nghề.

Cô nhắm mắt.

Sáng mai đọc tiếp.

---

Buổi sáng thứ Ba, cô đến sớm hơn bình thường và mở file bản thảo trước khi pha cà phê.

Đây là dấu hiệu đáng chú ý. Tô Vân Hy không bao giờ đọc gì trước cà phê — không phải vì quy định tự đặt ra, mà vì não cô không hoạt động đúng công suất trước tám giờ rưỡi và đọc bản thảo với não dưới công suất là bất công với tác giả.

Cô đọc khi cà phê đang pha.

Chương mười hai: Tố Uyên ngồi trong cuộc họp và chú ý đến cách người khác dùng dấu phẩy. Không phải vì cô chán họp — mà vì cô tin rằng cách người ta dùng dấu phẩy trong email nói lên khá nhiều về cách người ta suy nghĩ. Người dùng dấu phẩy ít là người muốn đi thẳng vào vấn đề. Người dùng dấu phẩy nhiều là người muốn đảm bảo không ai hiểu nhầm họ. Người không dùng dấu phẩy là người viết theo cảm xúc và hiếm khi đọc lại.

Lâm Tư bước vào, nhìn màn hình, nhìn cốc cà phê đang pha chưa ai rót, rồi nhìn lại cô.

"Cô đọc trước cà phê?"

"Cô có việc gì không?"

"Tôi đến lấy bìa cứng ở kệ của cô." Lâm Tư bước qua bàn, lấy cái bìa cứng, rồi dừng lại. "Hôm qua cô về mấy giờ?"

"Bình thường."

"Lễ tân nói cô về lúc bảy rưỡi."

"Lễ tân bận lắm nhỉ."

Lâm Tư không bình luận thêm. Cô lấy bìa cứng và đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa, cô quay lại: "Bản thảo đó hay không?"

Tô Vân Hy dừng đọc một giây.

"Có thể."

Lâm Tư gật đầu rồi biến mất. Cô không hỏi thêm vì biết "có thể" của Tô Vân Hy có nghĩa là "hay hơn tôi dám thừa nhận" và hỏi thêm sẽ chỉ nhận được câu ba chữ.

---

Đến chương mười tám, Tô Vân Hy tìm thấy thứ đầu tiên khiến cô thật sự dừng lại.

Tố Uyên đang ngồi ở quán cà phê, chờ bạn. Cô gọi americano không đường, không đá, nhiệt độ sáu mươi lăm độ. Nhân viên pha — người mới vào làm — hỏi lại: sáu mươi lăm thôi ạ? Cô xác nhận. Người pha nhìn cô với vẻ của người chứng kiến điều hơi bất thường nhưng không đủ bất thường để phản đối.

Tô Vân Hy nhìn ra ngoài cửa sổ phòng mình.

Cô gọi americano không đường, không đá, nhiệt độ sáu mươi lăm độ mỗi ngày từ năm năm nay. Sáu mươi lăm độ là nhiệt độ cà phê giữ hương lâu nhất mà không đắng thêm. Cô tìm thấy thông tin đó trong một bài nghiên cứu về vật lý nhiệt của chất lỏng mà cô đọc lúc hai giờ sáng trong một đêm mất ngủ năm đầu làm nghề.

Không ai biết điều đó ngoài những quán cà phê cô hay đến.

Và người viết bản thảo này.

Cô gõ vào ô tìm kiếm trên điện thoại: tên ba bản thảo bị reject gần nhất cô đã ghi chú trong file theo dõi.

Bút danh một: Mặc Uyên.

Bút danh hai: Tề Minh An.

Bút danh ba: Lý Tùng.

Ba bút danh, ba thể loại khác nhau, ba cách viết khác nhau. Nhưng tất cả đều có một điểm chung mà cô đã ghi trong phần nhận xét: *Quan sát tốt, thiếu chiều sâu cảm xúc.*

Cô gõ ba chữ nhận xét đó và nhìn chúng một lúc.

Quan sát tốt. Cô từng nghĩ đó là lời khen.

Bây giờ cô bắt đầu nghĩ nó là bằng chứng.

---

Buổi trưa, cô gọi americano sáu mươi lăm độ từ quán thường, mang lên bàn, và ngồi đọc tiếp trong khi uống. Lần đầu tiên trong tuần cô uống cà phê còn ấm.

Chương hai mươi mốt: Hàn Tịnh tặng Tố Uyên một cuốn sách. Không phải cuốn sách nổi tiếng, không phải cuốn đang bán chạy. Là một cuốn tùy bút của tác giả người Nhật gần như không ai biết đến ở Việt Nam, in năm nghìn bản, hiện tại tuyệt bản. Tố Uyên nhìn cuốn sách, nhìn anh, hỏi: *Anh tìm ở đâu ra?*

Hàn Tịnh: *Tôi biết cô có bình luận về cuốn này trên forum văn học. Cô nói muốn đọc bản giấy.*

Tố Uyên: *Anh theo dõi forum của tôi?*

Hàn Tịnh: *Bình luận của cô công khai.*

Tô Vân Hy đọc đoạn trao đổi đó ba lần.

Rồi cô mở điện thoại, vào tài khoản forum văn học của mình — tài khoản cô lập từ năm đầu làm nghề, không có ảnh đại diện, chỉ dùng để đọc và thỉnh thoảng bình luận khi thật sự cảm thấy cần nói gì đó.

Tên tài khoản: *bienTapVien_khongbiet*.

Cô tìm kiếm tên cuốn tùy bút người Nhật tuyệt bản trong bình luận của mình. Tìm thấy trong ba giây.

Bình luận của cô, đăng hai năm trước: *Đọc bản PDF scan chất lượng thấp mà vẫn thấy hay, không biết bản giấy sẽ như thế nào. Thể loại này bây giờ hiếm ai còn viết.*

Tô Vân Hy ngồi nhìn bình luận đó trong một khoảng thời gian không đo được.

Rồi cô gõ vào ô tìm kiếm của forum: tên bút danh *Mặc Uyên* — bút danh của tác giả bản thảo bị reject lần đầu.

Kết quả: một tài khoản, đã đăng ba chương bản nháp, nhận được mười bảy bình luận. Bình luận dài nhất — của tài khoản *bienTapVien_khongbiet*.

Của cô.

Tô Vân Hy đọc lại bình luận của chính mình, viết hai năm trước, về bản thảo mà mười tám tháng sau cô đã reject với lý do *thiếu chiều sâu cảm xúc*.

*Quan sát tốt. Nhân vật có nét riêng. Nhưng phần nội tâm chưa đủ sâu — tác giả giỏi nhìn bên ngoài nhưng chưa dám vào bên trong nhân vật.*

Cô đã viết câu đó. Hai năm trước, với tư cách một người đọc bình thường trên forum.

Và tám tháng sau đó, Mặc Uyên — Hàn Trạch — nộp bản thảo đầu tiên cho Thanh Hà.

Cô là người đọc đầu tiên của anh. Trước khi anh tìm đến cô trong vai trò tác giả.

Cô uống nốt cốc cà phê. Nguội rồi mà không biết từ lúc nào.

---

Bản Thảo Không Ký Tên

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...