Chương 3 · Cuộc Gặp Đầu Tiên

Hàn Trạch trả lời email đồng ý gặp mặt vào sáng thứ Năm lúc mười giờ.

Thứ Tư trước đó, Tô Vân Hy viết email đề nghị gặp và đọc lại ba lần trước khi gửi — thói quen chuyên nghiệp, không có gì bất thường. Điều bất thường là lần này cô không chỉ đọc lại để sửa lỗi câu chữ. Cô đọc để xem mình có lộ gì không.

Kết luận: không. Email của cô trung tính đến mức có thể đem làm mẫu cho khóa học giao tiếp công sở.

---

Sáng thứ Năm, cô đến phòng họp số ba — phòng nhỏ nhất, không có cửa kính ra hành lang, ánh sáng vừa đủ — sớm mười lăm phút. Lâm Tư mang vào hai cốc nước và nhìn cô với vẻ mặt của người có câu hỏi nhưng đang cân nhắc xem có nên hỏi không.

"Ai vào gặp cô vậy?"

"Tác giả."

"Của bản thảo không tên?"

"Ừ."

"Cô biết tên chưa?"

"Sẽ biết trong mười lăm phút nữa."

Lâm Tư đặt hai cốc nước xuống rồi đứng thêm ba giây như thể đang chờ thêm thông tin. Tô Vân Hy nhìn lên. Lâm Tư đi.

---

Hàn Trạch bước vào lúc đúng mười giờ.

Không muộn, không sớm. Đúng giờ là thứ Tô Vân Hy đánh giá cao theo cách mà cô không bao giờ nói ra vì nghe có vẻ nhỏ mọn, nhưng thực ra không nhỏ mọn — người đúng giờ là người biết tôn trọng thời gian của người khác, và người tôn trọng thời gian thường cũng tôn trọng câu chữ.

Cô nhìn anh ta bước vào và nhận ra trong ba giây.

Không phải vì anh ta nổi bật. Mà vì cô đã thấy ảnh của Mặc Uyên — tài khoản forum — một lần, trong một bài phỏng vấn ngắn mà trang web văn học đã xóa xuống nhưng không xóa khỏi bộ nhớ đệm Google. Cô đã tìm thấy bài đó tối qua khi tìm kiếm thêm thông tin về ba bút danh.

Người trong ảnh bây giờ đang đứng trước mặt cô.

Hàn Trạch. Ba mươi mốt tuổi, theo thông tin tác giả trên bài phỏng vấn. Tóc hơi dài, không đủ dài để gây chú ý, vừa đủ để thấy anh ta không cắt theo thói quen mà cắt khi thấy cần. Mắt nhìn thẳng theo kiểu người quen quan sát hơn là người quen được quan sát.

Cô biết mặt anh.

Anh không biết điều đó.

Tô Vân Hy đứng dậy, đưa tay. "Tô Vân Hy. Biên tập viên."

Anh bắt tay. Chắc, không vồn vã. "Hàn Trạch."

Họ ngồi xuống.

---

Cô bắt đầu bằng câu hỏi tiêu chuẩn: anh có bao nhiêu kinh nghiệm viết, đã xuất bản chưa, dự kiến thời gian hoàn thành bản thảo. Những câu hỏi mà cô đã hỏi đủ số lần để trả lời bằng cách nghe chứ không cần nghĩ.

Anh trả lời ngắn gọn. Chưa xuất bản. Kinh nghiệm viết bảy năm. Bản thảo xong trong hai tháng nữa.

"Anh có bút danh không?"

Một khoảng dừng ngắn. Ngắn đến mức nếu cô không để ý thì bỏ qua được.

"Trước đây có. Bây giờ nộp bằng tên thật."

Tô Vân Hy ghi chú vào sổ. Không nhìn lên. "Bút danh trước là gì?"

Một khoảng dừng khác. Dài hơn lần trước một chút.

"Mặc Uyên. Tề Minh An. Lý Tùng."

Cô ghi tiếp. Tay cầm bút không thay đổi tốc độ.

"Anh đã nộp bản thảo cho nhà xuất bản nào trước đây chưa?"

"Có."

"Kết quả?"

"Không được chấp nhận."

"Lý do phía nhà xuất bản đưa ra?"

Lần này anh nhìn thẳng vào cô. Cô vẫn nhìn vào sổ ghi chép.

"Thiếu chiều sâu cảm xúc."

Tô Vân Hy nhìn lên.

Hai người nhìn nhau trong khoảng ba giây.

Anh biết cô là người reject anh. Cô biết anh biết. Anh biết cô biết anh biết. Trong khoảng ba giây đó, tất cả những thứ đó đều rõ ràng mà không cần ai nói ra.

Cô nhìn xuống sổ ghi chép. "Lý do anh chọn Thanh Hà lần này?"

"Vì tôi muốn được biên tập bởi người đọc đúng."

"Anh nghĩ người đọc đúng là ai?"

"Người đã bình luận dài nhất về bản thảo cũ của tôi trên forum."

Tô Vân Hy đặt bút xuống.

Cô nhìn anh. Anh nhìn lại cô theo cách của người đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này lâu hơn cô chuẩn bị.

"Cô tên *bienTapVien_khongbiet* trên forum Văn Chương Mở."

Không phải câu hỏi.

---

Tô Vân Hy ngồi im một lúc. Không phải vì bất ngờ không nói được — cô chỉ đang sắp xếp xem mình muốn phản ứng theo cách nào trong số những cách mình có thể phản ứng.

Phương án một: phủ nhận. Không có cơ sở vững, và cô ghét lý luận thiếu cơ sở.

Phương án hai: xác nhận và hỏi anh muốn gì. Nhanh, thẳng, kiểm soát được hướng câu chuyện.

Phương án ba: không xác nhận không phủ nhận, chuyển sang câu hỏi khác. Kinh điển nhất trong nghề biên tập.

Cô chọn phương án hai.

"Điều đó thay đổi gì trong quyết định biên tập không?"

Hàn Trạch: "Không thay đổi gì trong quyết định của tôi. Tôi muốn biết nó thay đổi gì trong quyết định của cô."

Cô nhìn anh. Anh vừa lật câu hỏi lại theo cách khá thuần thục. Không phải tình cờ — người viết tốt không làm gì tình cờ trong hội thoại.

"Chưa biết," cô nói thật. "Tôi cần đọc hết bản thảo trước."

"Bao lâu?"

"Một tuần."

Anh gật đầu. Không hỏi thêm.

Cuộc gặp kết thúc mười lăm phút sau, với lịch gặp tiếp theo vào thứ Năm tuần sau. Tô Vân Hy bắt tay anh ở cửa phòng họp, nhìn anh bước ra hành lang.

Lâm Tư đứng ở góc hành lang, cầm file tài liệu theo cách của người đang giả vờ không đứng đó để nhìn.

Tô Vân Hy quay vào phòng, đóng cửa.

Ngồi xuống ghế.

Nhìn vào sổ ghi chép.

*Hàn Trạch. Mặc Uyên / Tề Minh An / Lý Tùng. Bảy năm. Chưa xuất bản.*

Rồi cô lật sang trang mới và viết: *Tại sao người này viết bản thảo về mình?*

Đặt bút xuống.

Nhìn câu hỏi đó một lúc.

Rồi bên dưới, cô viết thêm: *Tại sao bản thảo đó hay đến mức mình không muốn reject?*

Câu thứ hai mới là câu quan trọng. Cô biết điều đó.

---

Bản Thảo Không Ký Tên

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn