Tuần đầu, họ làm việc cách nhau.
Tô Vân Hy đọc hết bản thảo và gửi comment qua email — mười bảy trang nhận xét, đánh số theo chương, chia thành "cần chỉnh", "nên xem xét", và "để nguyên". Cột "để nguyên" của cô thường ngắn nhất. Lần này là dài nhất.
Hàn Trạch trả lời email sau hai mươi bốn giờ, với file bản thảo đã chỉnh. Cô mở ra kiểm tra.
Anh chỉnh tất cả những chỗ cô đánh dấu "cần chỉnh". Không phải chỉnh cho qua, là chỉnh đúng. Cột "nên xem xét" anh chỉnh được bảy trong mười, ba cái còn lại giữ nguyên và giải thích tại sao — giải thích có lý. Cột "để nguyên" anh giữ nguyên.
Tô Vân Hy đọc phần chỉnh lần đầu mà không ghi chú.
Lần thứ hai cô bắt đầu ghi chú.
Và nhận ra điều gì đó.
Chương mười bốn, đoạn Tố Uyên đứng trước tủ sách của mình: cô có xếp sách theo màu gáy, không phải theo tên tác giả hay thể loại. Nguyên bản, anh viết: *"Tủ sách của Tố Uyên nhìn giống bảng màu nghệ sĩ hơn là thư viện."* Sau khi Tô Vân Hy ghi chú "có thể chi tiết hơn về lý do xếp theo màu", anh chỉnh thành: *"Tố Uyên xếp sách theo màu gáy vì cô muốn khi lấy một cuốn ra, phần còn lại vẫn trông đẹp. Thẩm mỹ là điều duy nhất cô không cần lý lẽ để giữ lại."*
Câu đó không có trong comment của cô. Cô không gợi ý cách giải thích. Cô chỉ nói "có thể chi tiết hơn".
Nhưng anh viết đúng.
Tô Vân Hy xếp sách theo màu gáy vì y chang lý do đó, và cô chưa bao giờ nói điều đó với ai.
Cô ngồi nhìn màn hình một lúc.
Rồi gửi email: *Hẹn gặp trực tiếp thứ Năm. 10 giờ.*
---
Buổi gặp thứ hai, Hàn Trạch mang bản in ra. Cô mang bút đỏ và sổ ghi chép.
Họ ngồi đối diện nhau ở bàn họp nhỏ trong phòng số ba. Không có Lâm Tư mang nước vào lần này, vì Tô Vân Hy đã nói trước "không cần ai vào".
Cô mở chương tám. "Tôi muốn nói về đoạn này."
Đoạn đó: Tố Uyên ở trong cuộc họp, nghe người khác trình bày, và trong đầu đang viết lại từng câu của người trình bày theo cách ngắn hơn, chính xác hơn. Không phải vì cô coi thường người kia — mà vì đầu óc cô hoạt động theo cách đó, như phản xạ, như hít thở.
"Đoạn này đúng về hành vi nhưng thiếu một lớp." Tô Vân Hy gạch dưới hai câu. "Cô ấy đang viết lại câu của người khác — nhưng anh chưa nói cô ấy cảm thấy gì về việc đầu óc mình hoạt động kiểu đó. Đây là gánh nặng hay đặc quyền?"
Hàn Trạch nhìn đoạn được gạch chân. "Cả hai."
"Thì viết cả hai. Đừng để người đọc tự suy luận ở chỗ mà tác giả đã có câu trả lời sẵn."
Anh ghi chú vào bên lề. Nét bút nhỏ, gọn. Không hỏi lại.
Cô tiếp tục sang chương chín. Chương mười. Chương mười hai — chỗ cô có nhiều ý kiến nhất.
Mỗi lần cô nói, anh nghe. Không ngắt lời, không giải thích bảo vệ quyết định viết ban đầu — hai thứ mà hầu hết tác giả đều làm ở mức độ nào đó, vì bản thảo là thứ người ta đã nghĩ về nó rất lâu trước khi ai khác được đọc. Cảm giác bị góp ý thường kéo theo cảm giác bị phán xét, và người ta hay lẫn lộn hai thứ đó.
Anh không lẫn lộn.
Anh lắng nghe theo cách của người đang thu thập thông tin, không phải nghe để lịch sự.
Gần cuối buổi, cô đưa ra nhận xét về nhân vật Hàn Tịnh — nam chính. "Anh ta lạnh theo kiểu khó hiểu ở đầu truyện. Tôi hiểu đó là dụng ý — để tạo bí ẩn — nhưng nếu không có ít nhất một khoảnh khắc người đọc thấy lý do tại sao Tố Uyên tiếp tục chú ý đến anh ta, thì sự quan tâm của cô ấy không có cơ sở."
Hàn Trạch nhìn cô một giây. "Anh ta biết cà phê cô ấy uống. Nhiệt độ bao nhiêu. Và anh ta nhớ không phải để gây ấn tượng — anh ta nhớ vì anh ta chú ý."
Tô Vân Hy nhìn anh.
"Điều đó cần hiện ra trong văn bản," cô nói. Giọng bình tĩnh.
"Nó đã ở chương ba mươi mốt." Anh lật bản in đến đúng trang. "Nhưng cô mới đọc đến chương hai mươi lăm."
Cô nhìn trang anh đang chỉ. Rồi nhìn lên anh.
Anh không cười. Nhưng có gì đó ở khóe mắt.
"Tuần tới tôi sẽ gửi comment phần còn lại," cô nói, đứng dậy chuẩn bị kết thúc buổi.
"Cô muốn biết thêm gì về nhân vật không?"
Cô dừng lại. "Ý anh là?"
"Hàn Tịnh. Tố Uyên. Tôi viết họ từ quan sát, nhưng tôi có thể giải thích những thứ không in trong trang giấy."
Tô Vân Hy nhìn anh trong vài giây.
"Quan sát từ đâu?"
Anh không trả lời ngay. "Từ người thật."
"Người thật nào?"
Khoảng dừng.
"Cô sẽ biết khi đọc đến chương bốn mươi bảy."
---
Cô về đến nhà lúc tám giờ tối và mở laptop lên trước khi tháo giày.
Tìm đến chương bốn mươi bảy.
Rồi nhìn đồng hồ — còn nhiều việc sáng mai — và đóng laptop lại.
Cô thay đồ, ăn tối, rửa bát, đánh răng.
Rồi mở laptop lại lúc mười một giờ và đọc từ chương ba mươi đến bốn mươi sáu.
Một trăm trang trong hai tiếng, không ghi chú, không dừng lại.
Đến chương bốn mươi sáu trang cuối, Tố Uyên đang ngồi trong căn hộ của mình, đọc bản thảo, uống cà phê, tay cầm bút đỏ. Câu cuối của chương: *Cô không biết rằng phần tiếp theo của bản thảo là về chính cô.*
Tô Vân Hy nhìn câu đó.
Rồi lật sang chương bốn mươi bảy.
---
