Chương 5 · Chương 47

Tô Vân Hy đọc chương bốn mươi bảy lúc mười một giờ mười bảy phút đêm.

*Cô ngồi một mình. Đèn bàn sáng vừa đủ. Cốc cà phê trên bàn đã nguội từ lâu — cô pha lúc chín giờ, đọc đến giờ mới nhớ ra. Trên trang giấy trước mặt là những câu cô đang đọc lại lần thứ hai để tìm xem mình bỏ sót gì. Bút đỏ kẹp giữa hai ngón tay, chưa dùng đến vì chưa tìm thấy thứ cần gạch.*

*Cô không biết mình đang được nhìn.*

*Không phải nhìn theo nghĩa xâm phạm. Là nhìn theo nghĩa ghi nhớ — kiểu nhìn mà người ta dành cho thứ họ sợ một ngày nào đó sẽ không còn nhìn được nữa.*

Tô Vân Hy dừng lại.

Nhìn xuống bàn mình.

Cốc cà phê — nguội. Đèn bàn — bật. Bút đỏ — đang cầm trên tay. Laptop — mở, màn hình đang hiển thị chương bốn mươi bảy.

Cô đọc lại đoạn vừa đọc.

Rồi đọc tiếp:

*Cô có thói quen gạch chân bằng bút đỏ. Không phải vì bút đỏ đặc biệt — mà vì màu đỏ trên trang trắng là màu duy nhất cô nhìn thấy ngay mà không cần tìm. Ký ức thị giác hoạt động tốt hơn ký ức ngôn ngữ với cô. Cô nhớ vị trí câu cần chỉnh trước khi nhớ nội dung câu đó.*

Tô Vân Hy đặt bút đỏ xuống bàn.

Nhìn nó.

Rồi nhặt lên. Rồi đặt xuống.

Cô đọc tiếp:

*Cô uống cà phê nguội không phải vì thích nguội. Là vì khi cô đang đọc, không có thứ gì khác tồn tại đủ thật để cô chú ý đến nó — kể cả nhiệt độ của thứ đang cầm trên tay. Người ta hay nghĩ biên tập viên đọc lạnh, đọc bằng nghề. Nhưng đọc bằng nghề mà không có đủ yêu thì chỉ sửa được lỗi, không thấy được cái hay. Cô đọc bằng cả hai.*

*Anh biết điều đó từ lần đọc bình luận đầu tiên của cô. Cô viết: "Tác giả giỏi nhìn bên ngoài nhưng chưa dám vào bên trong nhân vật." Câu đó của người đọc bằng nghề lẫn bằng cảm nhận — người chỉ đọc bằng nghề sẽ nói "thiếu chiều sâu", người chỉ đọc bằng cảm nhận sẽ nói "tôi không thấy kết nối". Cô nói được cả hai cùng một lúc.*

*Anh đọc câu đó và hiểu đây là người mình muốn biên tập sách của mình.*

Tô Vân Hy ngồi im.

Ba phút.

Không đọc tiếp. Không nhìn xung quanh. Chỉ ngồi.

---

Sau ba phút, cô đứng dậy đi pha cà phê mới.

Đây là thứ cô làm khi cần nghĩ mà không muốn ngồi yên — đi đến bếp, đun nước, lấy cà phê, pha, mang về bàn. Mười lăm bước đi và bốn phút chờ đủ để não sắp xếp lại thông tin mà không bị ép phải kết luận sớm.

Cô mang cốc cà phê mới về bàn, ngồi xuống, và nhìn màn hình.

Chương bốn mươi bảy. Đang ở giữa.

Cô đặt câu hỏi cho bản thân theo thứ tự:

Một: Hàn Trạch biết cô là *bienTapVien_khongbiet*. Anh đã nói thẳng điều đó trong lần gặp đầu tiên.

Hai: Anh đọc bình luận của cô trên forum. Từ hai năm trước.

Ba: Nhân vật Tố Uyên trong bản thảo của anh có những thói quen giống cô không thể giải thích bằng trùng hợp.

Bốn: Chương bốn mươi bảy viết trực tiếp về việc anh quan sát cô và hiểu cô đọc sách theo cách nào.

Kết luận: bản thảo này không viết về một nhân vật hư cấu có điểm tương đồng với cô. Bản thảo này viết về cô, với tên khác, trong tình huống khác, nhưng bản chất không thay đổi.

Câu hỏi tiếp theo: anh biết bao nhiêu?

Cô đọc tiếp.

*Anh biết cô reject bản thảo của anh. Biết từ thư từ chối đầu tiên — văn phong nhận xét trong thư giống văn phong bình luận forum, cùng kiểu câu, cùng cách phân tích. Anh so sánh và chắc chắn trong vòng một giờ.*

*Anh không tức giận. Không phải vì anh không có cảm xúc — mà vì anh hiểu cô reject đúng. Lần đó anh viết chưa đủ tốt. Lần hai cũng chưa đủ. Lần ba bắt đầu đủ nhưng sai hướng.*

*Lần bốn anh viết về cô.*

*Không phải để trả thù. Không phải để thao túng. Là vì khi anh viết về người mà anh hiểu nhất, anh viết tốt nhất. Và người anh hiểu nhất bây giờ là người đã đọc anh từ trước khi anh biết cô tên gì.*

Tô Vân Hy uống một ngụm cà phê.

Còn ấm. Lần này cô uống kịp trước khi nguội.

---

Cô đọc hết chương bốn mươi bảy lúc mười hai giờ rưỡi đêm.

Rồi ngồi nhìn vào màn hình thêm mười lăm phút.

Cuối cùng cô mở email, soạn cho Hàn Trạch:

*Tôi đã đọc đến chương bốn mươi bảy.*

Nhìn câu đó. Xóa đi.

Soạn lại: *Chúng ta cần nói chuyện về bản thảo.*

Nhìn câu đó. Xóa đi.

Soạn lại: *Thứ Năm, 10 giờ. Phòng họp số ba.*

Gửi.

Email thứ ba mới là email đúng. Ngắn nhất, ít thông tin nhất về trạng thái tinh thần của cô nhất.

Cô đóng laptop, đi ngủ.

Nằm xuống, nhắm mắt.

Mở mắt.

Nhắm mắt lại.

Mở mắt.

Đứng dậy, đi ra bàn làm việc, mở laptop, đọc tiếp từ chương bốn mươi tám.

Sáng hôm sau cô vào công ty với hai quầng thâm nhẹ dưới mắt.

Lâm Tư nhìn cô, nhìn cốc cà phê đang bốc khói trên tay cô, rồi nhìn lại cô.

"Cô uống cà phê còn nóng."

"Ừ."

"Lần trước cô uống còn nóng là..." Lâm Tư nghĩ. "Tôi không nhớ."

Tô Vân Hy đi vào phòng mình. "Tôi cũng không nhớ."

---

Bản Thảo Không Ký Tên

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn