Tô Vân Hy đến phòng họp số ba sớm hai mươi phút.
Không phải mười lăm như lần trước. Hai mươi. Cô nhận ra điều này và không thích nó — đến sớm hai mươi phút tức là cô đang chuẩn bị cho cuộc gặp này nhiều hơn mức bình thường, và bình thường cô không thích để người kia biết mình đang chuẩn bị nhiều.
Cô dùng hai mươi phút đó để xem lại ghi chú của mình.
*Tại sao người này viết bản thảo về mình?* — câu hỏi cô viết sau lần gặp đầu. Bây giờ cô đã đọc chương bốn mươi bảy và phần nào có câu trả lời.
*Tại sao bản thảo đó hay đến mức mình không muốn reject?* — câu hỏi quan trọng hơn.
Câu trả lời cho câu thứ hai: vì anh viết về cô đúng.
Không phải đúng theo nghĩa anh hiểu cô hoàn toàn — cô không tin ai hiểu ai hoàn toàn, kể cả chính mình. Đúng theo nghĩa anh nhìn thấy những thứ cô chọn không hiện ra — cách xếp sách, cách uống cà phê, cách đọc giữa cuộc họp. Những thứ cô không che giấu nhưng cũng không phô ra. Những thứ chỉ tồn tại cho người quan sát đủ lâu và đủ chú ý.
Được nhìn thấy theo kiểu đó là thứ gì đó mà Tô Vân Hy không biết mình từng muốn cho đến khi nó xảy ra.
---
Hàn Trạch vào lúc đúng mười giờ.
Đúng giờ lần thứ hai.
Tô Vân Hy quyết định không vòng vo. Không phải vì không thể — cô vòng vo rất giỏi khi cần, đó là kỹ năng nghề nghiệp. Mà vì đây không phải tình huống cần vòng vo. Cô đã đọc chương bốn mươi bảy. Anh biết cô đọc vì cô nói "tôi đã đọc đến chương bốn mươi bảy". Tiếp tục giả vờ là tiêu hao thời gian của cả hai.
"Nhân vật Tố Uyên," cô bắt đầu ngay khi anh ngồi xuống, "là tôi."
Không phải câu hỏi.
Hàn Trạch nhìn cô. Không phủ nhận.
"Cô vừa xác nhận hay vừa hỏi?"
"Xác nhận." Cô đặt tay lên bàn. "Và tôi muốn hỏi anh một câu."
"Được."
"Anh muốn gì?"
Khoảng im lặng không dài. Anh không phải người cần thời gian để tìm câu trả lời — anh cần thời gian để quyết định nói câu trả lời nào.
"Tôi muốn cô biên tập sách của tôi."
"Chỉ vậy thôi?"
Một giây.
"Không chỉ vậy."
"Anh muốn gì nữa?"
Anh nhìn thẳng vào cô. "Tôi muốn biết liệu người đọc tôi tốt nhất từ hai năm nay, người hiểu bản thảo của tôi hơn cả tôi hiểu — liệu người đó có muốn biết người viết không."
Phòng họp số ba yên tĩnh. Không có tiếng điều hòa, không có tiếng người ngoài hành lang. Chỉ có ánh đèn vừa đủ và hai người ngồi đối diện nhau.
Tô Vân Hy nhìn anh một lúc.
Rồi cô hỏi câu cô đang nghĩ đến từ hôm đọc chương bốn mươi bảy: "Bản thảo này — anh viết với mục đích gì?"
"Viết để tốt nhất có thể."
"Không phải để tôi chú ý đến anh?"
Anh dừng lại. "Cô chú ý đến tôi từ hai năm trước. Tôi không cần thêm sự chú ý. Tôi cần sự chú ý đúng loại."
Tô Vân Hy nhìn anh. "Anh muốn tôi làm gì với thông tin này?"
Lần đầu tiên, anh không trả lời ngay.
"Tôi không biết," anh nói. "Tôi chỉ biết nếu tôi không nói thẳng thì cô sẽ không bao giờ hỏi."
Cô nhìn xuống tay mình trên bàn. Rồi nhìn lên anh.
"Anh muốn tôi gỡ bỏ hay tiếp tục?"
Câu hỏi ngược. Anh là người đặt câu hỏi, cô mới nên là người trả lời. Nhưng đây là phòng họp của cô, bản thảo đang ở trong tay cô, và Tô Vân Hy biết khi nào mình có quyền hỏi trước.
Anh nhìn cô. "Cô hỏi về bản thảo hay về thứ khác?"
"Cả hai."
Một khoảnh khắc.
"Tiếp tục," anh nói. "Nếu cô muốn."
Tô Vân Hy đứng dậy. "Tôi cần thời gian để nghĩ."
"Bao lâu?"
"Hai ngày."
Anh gật đầu. Đứng dậy. Chuẩn bị ra.
"Hàn Trạch."
Anh quay lại.
"Bản thảo của anh hay." Cô nói thẳng. "Đó là điều anh nên biết dù kết quả là gì."
Anh nhìn cô một giây. Rồi: "Cảm ơn."
Đó là lần đầu tiên cô thấy anh cảm ơn theo cách người ta cảm ơn khi câu đó không phải câu xã giao.
---
