Hai ngày đó, Tô Vân Hy không đọc thêm bản thảo.
Cô làm việc bình thường. Duyệt ba bản thảo khác. Họp với Trịnh Khải về kế hoạch quý tới. Ăn trưa với Lâm Tư, nghe Lâm Tư kể chuyện về tác giả mới nộp bản thảo có lẽ không đọc lại trước khi gửi vì có chỗ gọi nhân vật nữ bằng ba tên khác nhau mà không có lý do.
Bình thường.
Chỉ là tối về cô không mở bất cứ file nào khác ngoài bản thảo của Hàn Trạch.
---
Điều cô cần quyết định không phải là có tiếp tục biên tập không. Về mặt nghề nghiệp, câu trả lời rõ ràng: tiếp tục. Bản thảo đủ tốt để xuất bản, biên tập viên từ chối vì lý do cá nhân là sai nguyên tắc.
Điều cô cần quyết định là tiếp tục trong vai trò nào.
Vai trò biên tập viên thuần túy: đọc như không biết mình là nguyên mẫu, ghi chú như không biết câu chuyện đó về mình. Cô đã làm được điều đó với những bản thảo khó hơn — bản thảo mà tác giả rõ ràng không thích biên tập viên từ đầu, bản thảo mà mỗi câu góp ý đều phải vượt qua một lớp phòng thủ trước khi được tiếp nhận.
Nhưng đây không phải trường hợp đó.
Anh viết bản thảo này để cô nhận ra anh. Cô đã nhận ra. Giờ tiếp tục như không biết là không trung thực — và Tô Vân Hy không làm điều mình không trung thực được.
---
Chiều ngày thứ hai, cô gửi email cho Hàn Trạch.
*Thứ Năm, 10 giờ. Phòng họp số ba. Tôi có điều kiện.*
Anh trả lời trong mười phút: *Được.*
---
Cô đến sớm mười lăm phút lần này. Không phải hai mươi.
Khi anh bước vào, cô đã ngồi sẵn với hai bản in của chương bốn mươi bảy — một bản cô đã ghi chú bằng bút đỏ, một bản chưa đụng đến.
Cô đặt bản chưa đụng đến trước mặt anh.
"Điều kiện của tôi: những đoạn anh viết về tôi trực tiếp — như chương bốn mươi bảy — tôi muốn biên tập chúng. Không phải để xóa đi. Là để nếu có thứ gì không đúng, hoặc đúng nhưng tôi không muốn in, thì tôi có quyền chỉnh."
Hàn Trạch nhìn bản in trước mặt. "Chương bốn mươi bảy có gì không đúng không?"
Tô Vân Hy nhìn vào bản của mình — đã ghi chú. "Có một câu."
"Câu nào?"
Cô đọc: *Anh đọc câu đó và hiểu đây là người mình muốn biên tập sách của mình.* "Câu này anh chỉ nói một nửa sự thật."
Anh im lặng.
"Nửa còn lại là gì?" Cô nhìn lên.
Anh nhìn thẳng vào cô. "Nửa còn lại thì phải đợi đến chương tám mươi lăm."
"Bản thảo anh có bao nhiêu chương?"
"Tám mươi sáu."
Tô Vân Hy nhìn anh một lúc. Rồi cô ghi chú vào lề bản in của mình: *Xem chương 85.*
"Điều kiện của anh là gì?" cô hỏi.
"Tôi không có điều kiện."
"Anh không có điều kiện?"
"Tôi muốn cô biên tập. Mọi quyết định còn lại là của cô."
Cô nhìn anh. Trong nghề biên tập, khi tác giả nói "mọi quyết định là của biên tập viên" thì thường có nghĩa là tác giả tin biên tập viên, hoặc tác giả không quan tâm đủ, hoặc tác giả đang nói điều mình muốn cô nghe.
Nhưng anh đã viết tám mươi sáu chương. Người không quan tâm đủ không viết tám mươi sáu chương.
"Được," cô nói. "Chúng ta tiếp tục."
---
Ba tuần sau, họ đã làm việc qua chương sáu mươi.
Thứ Năm hàng tuần, phòng họp số ba, mười giờ đến mười hai giờ. Đôi khi kéo dài đến một giờ khi có đoạn cần thảo luận dài. Tô Vân Hy ghi chú, anh lắng nghe, họ trao đổi từng đoạn.
Cô bắt đầu nhận ra pattern trong cách anh viết: anh xây dựng nhân vật từ bên ngoài vào bên trong — hành vi trước, lý do sau. Điều đó khiến nhân vật của anh có cảm giác thật, vì người thật cũng vậy — người ta thấy hành vi trước khi hiểu lý do.
Nhưng đôi khi anh để khoảng cách giữa hành vi và lý do quá dài.
Cô nói điều đó vào tuần thứ ba. "Chương năm mươi hai. Hàn Tịnh không nói chuyện với Tố Uyên bốn ngày mà không giải thích. Người đọc chờ đến chương năm mươi sáu mới biết lý do. Bốn chương — dài quá. Người đọc sẽ không chờ, họ sẽ bực."
"Người thật cũng không giải thích ngay."
"Đúng. Nhưng người thật có ngôn ngữ cơ thể, có biểu hiện khuôn mặt, có sự hiện diện vật lý để bù vào khoảng trống đó. Trang giấy không có. Anh cần cho người đọc một mảnh thông tin nhỏ để giữ họ ở lại."
Hàn Trạch ghi chú. "Mảnh nào?"
"Cô ấy thấy anh ta nhìn theo mình trong thang máy. Không phải nhìn như thường. Nhìn kiểu người đang muốn nói gì đó nhưng thang máy đóng cửa trước khi anh ta kịp quyết định." Cô đặt bút xuống. "Chỉ cần một câu như vậy. Người đọc sẽ chờ."
Anh nhìn cô một lúc. Không hỏi cô lấy chi tiết đó từ đâu.
Cô cũng không giải thích.
---
Cuối buổi tuần thứ ba, khi cô đang thu dọn sổ ghi chép, anh hỏi: "Cô thấy Tố Uyên thế nào?"
Câu hỏi bất thường. Cô nhìn lên. "Theo nghĩa nào?"
"Theo nghĩa — cô đọc về chính mình. Cảm giác thế nào."
Tô Vân Hy suy nghĩ một chút. "Kỳ lạ."
"Kỳ lạ theo hướng nào?"
"Theo hướng... một số thứ anh viết đúng hơn tôi tự nghĩ về mình." Cô dừng lại. "Và một số thứ anh tử tế hơn sự thật."
"Phần nào tử tế hơn sự thật?"
"Anh biết phần nào rồi."
Anh nhìn cô. "Tôi viết những gì tôi thấy. Không thêm không bớt."
"Thì đó là vấn đề," cô nói. "Nhìn thấy tốt hơn sự thật là thứ khó làm quen."
Cô đứng dậy. Anh cũng đứng dậy.
Ở cửa ra, cô quay lại: "Chương năm mươi hai. Thêm câu thang máy vào. Gửi cho tôi trước thứ Tư."
"Được."
Cô ra khỏi phòng.
Đứng ngoài hành lang một giây.
Rồi bước về phía phòng mình.
---
