Chương 8 · Reject Lần Bốn

Trịnh Khải gọi cô vào phòng ông ta vào sáng thứ Tư tuần thứ năm.

Ông ta đã đọc bản thảo — bản cô gửi lên theo quy trình đánh giá nội bộ. Không phải bản cuối, nhưng đủ để ông ta có ý kiến.

Ông ta có ý kiến.

"Nội tâm nhân vật nữ," ông ta nói, mở file lên, "có vấn đề."

Tô Vân Hy ngồi đối diện. "Vấn đề gì?"

"Quá nhiều. Mỗi chương tối thiểu một đoạn nội tâm dài. Đây là tiểu thuyết lãng mạn, không phải tự truyện tâm lý." Ông ta gạch dưới ba đoạn trên màn hình. "Những đoạn này cắt ra, hành động nhiều hơn, thị trường sẽ dễ tiếp nhận hơn."

"Những đoạn nội tâm đó không thừa."

"Tôi không nói thừa. Tôi nói nhiều. Người đọc tiểu thuyết lãng mạn muốn cảm xúc, không muốn phân tích."

"Cảm xúc nằm trong nội tâm."

"Cảm xúc nằm trong hành động và đối thoại." Ông ta đóng laptop lại. "Vân Hy, tôi đọc sách nhiều năm hơn cô. Nội tâm dài là dấu hiệu tác giả chưa tin vào người đọc."

Tô Vân Hy nhìn ông ta.

Trịnh Khải là biên tập viên tốt. Cô biết điều đó, và cô cũng biết rằng "biên tập viên tốt" không có nghĩa là "luôn đúng". Ông ta đúng trong phần lớn các trường hợp. Phần còn lại là nơi quan điểm của hai người về văn chương khác nhau.

Đây là phần còn lại.

"Những đoạn nội tâm đó không thể cắt," cô nói, giọng bình tĩnh và cụ thể. "Tôi sẽ giải thích tại sao từng đoạn."

"Vân Hy—"

"Chương hai mươi ba, đoạn Tố Uyên nghĩ về cách mình đọc sách." Cô mở laptop, tìm đến đoạn đó. "Đoạn này xây dựng logic tại sao cô ấy đọc được Hàn Tịnh — tại sao cô ấy nhận ra anh ta quan tâm trong khi không ai khác thấy. Cắt đoạn đó thì mạch nhân quả của hai chương sau mất cơ sở."

Ông ta nhìn màn hình.

"Chương bốn mươi mốt, đoạn cô ấy ngồi trong cuộc họp và nghĩ về lần anh ta đưa cà phê." Cô chuyển đến đoạn đó. "Đây là lần duy nhất người đọc thấy cô ấy thừa nhận mình chú ý đến anh ta trước khi bản thân cô ấy thừa nhận với mình. Cắt thì cung bậc cảm xúc của cô ấy mất một nấc."

Trịnh Khải im lặng.

"Chương năm mươi tám—"

"Đủ rồi." Ông ta giơ tay. "Cô muốn bảo vệ tất cả không?"

"Không. Có ba đoạn tôi đồng ý cắt vì thật sự dài hơn cần thiết. Tôi đã đánh dấu trong file. Còn lại không cắt."

Im lặng dài hơn.

"Cô chắc không?"

"Chắc."

Trịnh Khải nhìn cô một lúc. Rồi ông ta mở laptop lại. "Gửi cho tôi file đã đánh dấu. Tôi xem."

---

Cô ra khỏi phòng ông ta lúc mười một giờ rưỡi.

Phòng biên tập nhìn ra hành lang kính. Từ góc bàn mình, Hàn Trạch — đang ngồi ở khu tiếp khách bên ngoài, chờ buổi gặp chiều — có thể nhìn thấy vào trong.

Khi cô bước ra hành lang, anh ngồi đó, tay cầm cuốn sách nhưng mắt nhìn về phía phòng của Trịnh Khải.

Anh thấy cô. Cô thấy anh.

Cô đi thẳng về bàn mình, ngồi xuống, mở laptop. Không ra ngoài nói chuyện với anh. Đây không phải lúc.

Lâm Tư đến cạnh bàn cô khoảng năm phút sau. Cô đặt một cốc trà lên bàn — thứ cô chỉ uống khi cần tập trung mà không muốn thêm caffeine.

"Họp với Khải sếp căng à?"

"Không có gì."

"Nhìn mặt cô đang có gì đó."

Tô Vân Hy nhìn Lâm Tư. "Tôi đang làm việc."

Lâm Tư gật đầu và đi, nhưng cô nhìn cốc trà trên bàn Tô Vân Hy và hiểu đủ để không hỏi thêm.

---

Buổi gặp chiều, Hàn Trạch vào phòng họp số ba và nhìn cô. Cô đoán anh thấy gì đó trong phòng biên tập lúc sáng.

"Có vấn đề gì không?" anh hỏi.

"Không có vấn đề." Cô mở sổ ghi chép. "Chúng ta tiếp tục từ chương sáu mươi ba."

Anh không tiếp tục ngay. "Phòng kia — anh Trịnh Khải có nói về bản thảo không?"

"Có."

"Ông ta muốn thay đổi gì?"

Tô Vân Hy nhìn anh. Cô có thể không trả lời — đây là quy trình nội bộ, không phải tác giả cần biết từng bước. Nhưng câu hỏi của anh thẳng, và cô quen với thẳng.

"Ông ta muốn cắt các đoạn nội tâm của Tố Uyên."

Anh im lặng một lúc. "Cô đồng ý không?"

"Không."

Một khoảng dừng.

"Cảm ơn cô," anh nói.

Tô Vân Hy nhìn anh. "Tôi không làm vì anh. Tôi làm vì những đoạn đó cần thiết cho bản thảo."

"Tôi biết." Anh nhìn thẳng vào cô. "Đó là lý do tôi cảm ơn."

---

Cuối buổi, khi cô đang đứng dậy chuẩn bị ra, anh hỏi: "Cô đọc hết chưa?"

"Còn chương tám mươi đến tám mươi sáu."

"Tôi sẽ gửi chương tám mươi lăm cho cô xem trước."

Cô nhớ ra điều anh nói lần trước — chương tám mươi lăm có nửa còn lại của câu mà chương bốn mươi bảy chỉ nói một nửa.

"Được," cô nói.

Anh gật đầu. Ra cửa.

Dừng lại ở ngưỡng cửa: "Tô Vân Hy."

Cô nhìn lên.

"Biên tập viên tốt nhất không phải người không bao giờ từ chối. Là người biết từ chối thứ gì."

Cô nhìn anh. Câu đó nghe quen — kiểu quen mà mình đã nghĩ điều đó nhưng chưa bao giờ nói thành lời.

Anh ra khỏi phòng.

Cô đứng một mình trong phòng họp số ba với ánh đèn vừa đủ và câu đó còn vang lại.

---

Bản Thảo Không Ký Tên

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn