Chương 9 · Nói Thật

File chương tám mươi lăm đến lúc mười giờ đêm thứ Ba.

Tô Vân Hy nhìn thông báo email trên điện thoại, đặt điện thoại xuống, và tiếp tục đọc bản thảo khác đang dở tay. Cô đọc thêm hai mươi trang, ghi chú bảy chỗ, rồi đóng file lại.

Mở email của Hàn Trạch.

Chỉ có dòng tiêu đề: *Chương 85. Không cần ghi chú ngay. Đọc thôi.*

Cô mở file.

---

Chương tám mươi lăm: Hàn Tịnh và Tố Uyên ngồi trong quán cà phê nhỏ sau một buổi làm việc dài. Lần đầu tiên họ ở ngoài môi trường công việc — không phải vì sắp xếp, mà vì mưa, và cả hai đều không có ô.

Hàn Tịnh gọi americano cho cô. Không hỏi nhiệt độ — anh biết.

*Cô nhìn cốc cà phê, rồi nhìn anh. "Anh nhớ."*

*"Sáu mươi lăm độ." Anh ngồi xuống đối diện. "Không khó."*

*"Nhân viên quán mới tuần nào cũng hỏi lại tôi."*

*"Họ không cần nhớ." Anh nhìn vào cốc của mình. "Tôi cần."*

Tô Vân Hy đọc đến chỗ đó và tiếp tục.

*Tố Uyên nhìn anh. Bên ngoài mưa nhẹ trên mái che. Bên trong yên tĩnh theo cách của nơi hai người không cần nói nhiều vẫn không cảm thấy im lặng.*

*Cô hỏi: "Tại sao anh lại viết về tôi?"*

*Anh không trả lời ngay. Nhìn ra đường mưa một lúc.*

*"Vì cô là người đầu tiên đọc tôi theo cách tôi muốn được đọc. Và khi tôi viết về người hiểu tôi, tôi viết tốt nhất."*

*"Anh có thể viết về người khác."*

*"Có thể. Nhưng không phải người tôi muốn viết về."*

*Tố Uyên nhìn anh. "Anh muốn gì ngoài biên tập?"*

*"Câu hỏi đó tôi đã trả lời rồi."*

*"Lần trước anh trả lời nửa vời."*

*Anh nhìn cô thẳng. "Lần này cô muốn nghe hết không?"*

*Cô không trả lời. Anh hiểu đó là câu trả lời.*

*"Tôi muốn được ở gần người hiểu tôi," anh nói. "Không phải vì cần ai hiểu — tôi sống một mình được. Mà vì được hiểu là thứ khác hoàn toàn với sống được. Tôi không muốn chỉ sống được."*

*"Anh biết tôi biên tập là công việc, không phải—"*

*"Tôi biết." Anh ngắt. "Tôi không muốn cô là biên tập viên của tôi mãi mãi. Tôi muốn cô là người đọc tôi mãi mãi. Đó là hai thứ khác nhau."*

Tô Vân Hy dừng lại.

Đọc lại đoạn đó.

Rồi đọc tiếp đến hết chương tám mươi lăm — hai mươi trang, nhân vật ngồi trong quán mưa, nói những câu không phải câu nào cũng cần trả lời ngay, và cuối chương Tố Uyên vẫn không trả lời.

Câu cuối chương: *Cô không nói gì. Anh cũng không hỏi thêm. Mưa vẫn rơi. Cốc cà phê vẫn còn ấm.*

Tô Vân Hy đóng laptop.

Nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài không có mưa.

Mở laptop lại, mở email, soạn cho Hàn Trạch.

*Chương 85 thiếu một câu.*

Gửi.

Trả lời đến trong bảy phút — nhanh hơn cô nghĩ, hoặc đúng như cô nghĩ mà cô không muốn thừa nhận.

*Câu nào?*

Cô gõ: *Câu Tố Uyên trả lời.*

Một phút không có gì.

Rồi: *Cô muốn cô ấy nói gì?*

Tô Vân Hy nhìn câu hỏi đó trên màn hình.

Người làm biên tập quen đọc giữa các dòng. Biết khi nào tác giả đang hỏi về nhân vật và khi nào tác giả đang hỏi về thứ khác.

Câu hỏi này không phải về nhân vật.

Cô gõ: *Để tôi nghĩ. Gặp thứ Năm.*

Gửi. Đóng laptop. Đi ngủ.

Nằm xuống. Nhắm mắt.

Mở mắt.

Nhắm mắt.

Cô ngủ được, cuối cùng. Nhưng mất một lúc.

---

Bản Thảo Không Ký Tên

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn