Chương 10 · Nụ hôn và cái thang

Cái thang gỗ trong tiệm Thanh Hoa Viên mười bốn tuổi — già hơn cả mối quan hệ lâu nhất mà Vãn Thanh từng có.

Bà ngoại mua nó ở chợ đồ cũ, dùng để hái cẩm tú cầu trên giàn leo phía sau vườn. Mỗi bậc thang kêu cọt kẹt khi bước lên, như ông già thở dốc leo cầu thang — nhưng vẫn chắc, vẫn đứng, vẫn trụ.

Cho đến hôm nay.

Vãn Thanh leo lên bậc thứ năm, vươn tay hái cành cẩm tú cầu tím đang nở rộ trên giàn. Cành này cao, cô phải kiễng chân, nghiêng người—

Bậc thang kêu một tiếng "rắc."

Không phải tiếng cọt kẹt quen thuộc. Là tiếng gãy.

Cô mất thăng bằng. Tay buông cành hoa, người chao đảo, và—

Đúng lúc đó, Cố Trạch Ninh bước vào tiệm.

Anh đến để lấy hóa đơn hai trăm bó cẩm tú cầu — lý do chính thức. Lý do thật — Diễm Sinh mệt mỏi từ chối nói ra.

Anh mở cửa, nghe tiếng "rắc", nhìn lên, và thấy Vãn Thanh đang rơi.

Phản xạ nhanh hơn suy nghĩ. Anh lao tới, hai tay đưa ra.

Cô rơi vào anh.

Nặng hơn anh tưởng — hoặc nhẹ hơn, anh không phân biệt được, vì lúc đó mọi giác quan đều tập trung vào một thứ duy nhất: cô an toàn.

Nhưng lực quán tính không tha ai. Anh ngã ngửa, lưng đập xuống sàn gỗ, cô đổ lên người anh — và trong quá trình ngã, mặt cô va vào mặt anh.

Cụ thể hơn: môi cô chạm môi anh.

Không phải nụ hôn. Là tai nạn vật lý. Là hai khuôn mặt đang rơi tự do, bị trọng lực ép vào nhau theo góc mà Newton sẽ gật đầu hài lòng.

Nhưng kết quả thì giống nụ hôn.

Mềm. Ấm. Và kéo dài lâu hơn cần thiết.

Vãn Thanh mở mắt. Thấy mắt Trạch Ninh — rất gần, rất sâu, rất sốc. Cô thấy chính mình phản chiếu trong mắt anh, tóc rối bù, miệng — đang ở trên miệng anh.

Cô lăn sang bên, nhanh như bị điện giật. "Xin lỗi! Lỡ! Tại cái thang!"

Trạch Ninh nằm ngửa trên sàn, trần nhà quay vòng vòng. Lưng anh đau — chắc chắn sẽ bầm — nhưng anh không nghĩ về lưng. Anh nghĩ về ba giây vừa rồi, về cảm giác môi cô trên môi anh, về mùi hoa cẩm tú cầu trộn lẫn mùi kem chống nắng, và về nhịp tim đang đập loạn.

"Anh có sao không?" Vãn Thanh ngồi cạnh, mặt đỏ đến mức có thể nấu trứng ốp la. "Lưng anh— anh có đau không?"

"Không sao." Anh ngồi dậy, chậm rãi. Mặt bình thản. Giọng bình thản. Nhịp tim thì không bình thản tí nào nhưng cái đó không ai biết.

"Cái thang hỏng rồi," cô nói, chỉ về phía thang gỗ giờ đã gãy bậc. "Em xài nó mấy chục năm, chắc mục—"

"Không phải mục."

Trạch Ninh đứng dậy, bước đến cái thang. Anh cúi xuống, kiểm tra bậc gãy. Ngón tay lướt qua ốc vít — rồi dừng.

Ốc bị nới.

Không phải lỏng vì cũ. Bị nới bằng dụng cụ. Rãnh ốc có vết xước mới — kim loại sáng, chưa bị oxy hóa.

Anh đứng thẳng, nhìn sang cửa vườn sau. Khóa cửa cũ, dễ mở. Ai đó đã vào đây và nới ốc thang.

"Sao vậy anh?" Vãn Thanh hỏi.

Trạch Ninh nhìn cô. Ba giây trước, anh vẫn đang nghĩ về nụ hôn. Nhưng giờ đầu anh lạnh lại — kiểu lạnh của CEO, kiểu lạnh xử lý vấn đề.

"Cô thay thang mới đi," anh nói bình thản. "Cái này hỏng rồi."

Anh không nói về ốc vít. Chưa phải lúc. Nhưng anh chụp ảnh, gửi cho Diễm Sinh kèm tin nhắn: "Kiểm tra camera an ninh phố Hà Phường, đêm qua. Xem ai vào vườn sau tiệm hoa."

***

Tô Diệu đến Thanh Hoa Viên ba mươi phút sau — và bước vào đúng lúc Vãn Thanh đang ngồi bệt trên sàn cạnh Trạch Ninh, hai người đều đỏ mặt, tránh nhìn nhau.

Diệu dừng bước. Nhìn em gái. Nhìn Cố Trạch Ninh. Nhìn cái thang gãy. Nhìn sàn nhà. Ghép hình trong đầu mất hai giây.

"ÔI!" Anh hét, giọng drama hơn cả drama. "Tao bỏ lỡ cái gì?!"

"KHÔNG CÓ GÌ!" Vãn Thanh hét lại. "Cái thang gãy! Em ngã! Anh Cố đỡ! HẾT!"

"Đỡ kiểu nào mà hai đứa đỏ mặt như vậy?"

"TẠI NÓNG!"

"Ba mươi hai độ mà em bảo nóng? Em sống ở Hàng Châu hai mươi sáu năm—"

"ANH DIỆU."

Diệu giơ hai tay lên, kiểu đầu hàng. "OK OK, anh không hỏi. Anh chỉ đến lấy cái ô quên hôm qua." Anh nhặt cái ô trên quầy, quay sang Trạch Ninh, mỉm cười rất rất rất tươi. "Chào anh Cố. Cám ơn anh 'đỡ' em gái tôi."

Trạch Ninh gật đầu. Mặt không biểu cảm. Nhưng tai đỏ.

Diệu bước ra cửa, quay lại nói thêm: "À, anh Cố, lần sau đỡ em gái tôi nhớ cẩn thận. Nó nặng hơn trông đấy."

"ANH DIỆU RA NGOÀI NGAY!"

Diệu biến mất sau cánh cửa, tiếng cười vọng lại như ma ám.

Vãn Thanh úp mặt vào hai tay, muốn đào hố chui xuống. Trạch Ninh đứng cạnh, im lặng, nhìn lên trần nhà.

Cả hai không nói gì trong hai phút.

Rồi Trạch Ninh lên tiếng: "Cô... nặng hơn trông thật."

"CỐ TRẠCH NINH!"

Anh bước ra cửa, nhanh, trước khi vòi tưới hoa kịp hoạt động.

***

Đêm đó, Diễm Sinh gọi.

"Sếp, em kiểm tra camera an ninh rồi. Đêm qua, khoảng hai giờ sáng, có một người mặc áo hoodie đen vào vườn sau tiệm hoa qua cổng phụ. Ở trong khoảng năm phút rồi đi."

Trạch Ninh ngồi trong bóng tối căn hộ. Ánh sáng từ tiệm hoa đối diện hắt qua rèm, tạo những vệt vàng trên sàn.

"Nhận dạng được không?"

"Không rõ mặt. Nhưng camera ở ngã ba phố chụp được biển số xe anh ta đến. Em đang tra."

"Nhanh lên."

"Dạ." Diễm Sinh ngập ngừng. "Sếp... sếp nghĩ ai làm?"

Trạch Ninh nhìn sang cửa sổ tiệm hoa. Vãn Thanh đang tắt đèn, chuẩn bị ngủ. Cô không biết — không biết cái thang bị phá hoại, không biết có ai đó muốn cô bị thương.

"Tôi có nghi ngờ," anh nói. "Nhưng cần bằng chứng."

Anh tắt điện thoại, nằm xuống giường, nhìn trần nhà.

Hôm nay anh bị ngã, bị đau lưng, bị hôn bất đắc dĩ, bị anh họ cô ta trêu, và phát hiện có kẻ đang nhắm vào cô.

Ngày bình thường trong cuộc đời Cố Trạch Ninh kể từ khi gặp Tô Vãn Thanh.

Anh nhắm mắt, cố ngủ. Nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, một suy nghĩ cuối cùng lướt qua:

Môi cô mềm.

Rồi anh mở mắt, tự tát vào trán.

"Cố Trạch Ninh," anh nói với trần nhà. "Mày hai mươi chín tuổi, quản lý tập đoàn tỷ đô, mà đang nằm nghĩ về một nụ hôn tai nạn. Mày có bình thường không?"

Trần nhà không trả lời. Nhưng nhịp tim anh đã trả lời rồi.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn