Phòng họp tầng bốn mươi hai Cố Thị Tower im phắc — kiểu im của phòng xử án trước khi tuyên bố phạt.
Cố Thiên Hành — chủ tịch hội đồng quản trị, cha của Trạch Ninh — ngồi đầu bàn, mặt không biểu cảm, tay xoay chiếc bút Montblanc. Xung quanh là mười hai thành viên hội đồng, mỗi người một kiểu khó chịu riêng.
Trạch Ninh đứng trước màn hình, bản thiết kế Hà Phường Plaza chiếu lên. Nhưng bản thiết kế này không giống bản cũ.
"Đây là phương án sửa đổi," anh nói, giọng bình thản. "Giữ nguyên phố cổ Hà Phường, cải tạo thành khu phố nghệ thuật hoa, kết hợp trung tâm thương mại phía sau. Tổng diện tích thương mại giảm hai mươi phần trăm, nhưng giá trị du lịch tăng—"
"Giảm hai mươi phần trăm?" Phó chủ tịch Vương cắt ngang. "Trạch Ninh, anh đùa à? Chúng ta đầu tư hai tỷ, anh cắt hai mươi phần trăm diện tích thương mại vì mấy cái tiệm hoa?"
"Không phải vì tiệm hoa. Vì giá trị bền vững." Trạch Ninh mở slide tiếp theo — đồ thị, biểu đồ, phân tích thị trường. "Phố cổ Hà Phường thu hút ba trăm nghìn lượt khách du lịch mỗi năm. Giữ lại phố cổ và xây dựng thương hiệu 'khu phố hoa' sẽ tạo ra nguồn thu du lịch ổn định, giảm rủi ro so với mô hình trung tâm thương mại thuần túy."
Số liệu. Anh dùng đúng số liệu mà Vãn Thanh gửi. Cô không biết — và anh sẽ không nói — nhưng xấp tài liệu ba mươi trang của cô giờ đã biến thành hai mươi slide PowerPoint trên màn hình phòng họp tỷ đô.
Hội đồng xôn xao. Có người gật, có người lắc, có người xem điện thoại dưới bàn — kiểu xem-điện-thoại-nhưng-thực-ra-đang-nghe.
Cố Thiên Hành không nói gì. Xoay bút. Nhìn con trai.
Cuộc họp kết thúc. "Sẽ xem xét" — kết luận quen thuộc, nghĩa là chưa ai duyệt nhưng cũng chưa ai bác.
Trạch Ninh thu dọn tài liệu, chuẩn bị rời phòng họp. Thì cha anh gọi lại.
"Ở lại."
Hai chữ. Cổng phòng họp đóng. Mười hai thành viên hội đồng đã ra ngoài. Chỉ còn hai cha con.
Cố Thiên Hành đứng dậy, đi đến cửa sổ. Tầng bốn mươi hai nhìn xuống Hàng Châu — thành phố trải dài dưới chân, nhỏ bé, trật tự, kiểm soát được.
"Con thay đổi bản thiết kế," ông nói, không quay lại. "Không qua hội đồng. Không qua ba."
"Con thấy phương án mới tốt hơn."
"Tốt hơn cho ai?" Ông quay lại. "Cho công ty, hay cho cô bán hoa?"
Trạch Ninh không nhăn mặt. Không ngạc nhiên. Anh biết cha sẽ hỏi câu này — Diễm Sinh có thể không nói, nhưng tai mắt của cha rải khắp công ty.
"Cho công ty. Số liệu chứng minh—"
"Số liệu." Ông cười, nhưng không vui. "Ba cũng từng dùng số liệu để biện minh cho những quyết định bằng cảm xúc." Ông ngồi xuống, nhìn con trai bằng ánh mắt mà Trạch Ninh hiếm khi thấy — không phải ánh mắt chủ tịch, mà ánh mắt cha.
"Con biết mẹ con và ba gặp nhau thế nào không?"
Trạch Ninh im lặng. Mẹ anh — chủ đề mà cả hai cha con đều tránh suốt năm năm.
"Mẹ con là cô giáo dạy nhạc ở trường tiểu học quận Cổ Đãng. Ba là con trai nhà Cố, tập đoàn nghìn tỷ. Ông nội con cấm. Họ hàng cấm. Cả thế giới cấm." Ông ngừng, tay siết chặt chiếc bút. "Ba vẫn cưới. Rồi ba phải chọn — mẹ con hay Cố Thị."
"Ba chọn Cố Thị," Trạch Ninh nói, giọng phẳng.
Cố Thiên Hành nhìn con. Lâu. Đau.
"Ba chọn Cố Thị. Và ba hối hận mỗi ngày."
Phòng họp im đến mức nghe được tiếng máy lạnh rù rì.
"Mẹ con ở lại, nhưng không bao giờ vui nữa. Con biết mà." Ông nói, giọng khẽ hơn. "Ba không muốn con lặp lại sai lầm của ba. Nhưng ba cũng không muốn con mất tất cả vì một người."
"Con không mất gì cả."
"Chưa." Ông đứng dậy, bước về phía cửa. Trước khi ra, ông nói thêm, không quay lại:
"Phương án mới của con, ba sẽ xem. Nghiêm túc xem. Nhưng con phải chắc rằng đây là quyết định của CEO, không phải quyết định của người đang yêu."
Cửa đóng. Trạch Ninh đứng một mình trong phòng họp tầng bốn mươi hai, nhìn xuống Hàng Châu.
Cha nói đúng. Anh đang yêu.
Và anh không biết khi nào thì bắt đầu.
