Hạ Diễm Sinh là trợ lý hoàn hảo. Anh ta biết sếp thích cà phê đen không đường, biết sếp ghét họp sau tám giờ tối, biết sếp dị ứng phấn hoa nhưng vẫn mua hai trăm bó cẩm tú cầu.
Và giờ anh ta phải biết thêm một thứ: Tô Diệu là ai.
"Nhiệm vụ: điều tra Tô Diệu, nam, hai mươi tám tuổi, designer thời trang, nghi ngờ là bạn trai chủ tiệm Thanh Hoa Viên."
Diễm Sinh ghi lại, thở dài. Đây là công việc mà anh không được đào tạo trong trường kinh doanh. Anh tốt nghiệp MBA Bắc Kinh, từng xử lý thương vụ mua bán trị giá tỷ đô, mà giờ phải đi stalking anh họ của cô bán hoa vì sếp ghen.
Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh.
Ngày đầu, Diễm Sinh theo Tô Diệu ra quán cà phê trên phố Hà Phường. Diệu ngồi góc cửa sổ, vẽ sketch thời trang, gọi americano, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn người qua đường như tìm cảm hứng.
Diễm Sinh ngồi bàn đối diện, giả vờ đọc báo, lén chụp ảnh.
Ngày thứ hai, anh theo Diệu đi siêu thị. Diệu mua nấm, đậu phụ, rau cải, một chai rượu vang Pháp — thực đơn của người nấu ăn cho người khác. Diễm Sinh ghi chú: "Mua đồ nấu ăn. Có thể đang ở cùng cô Tô."
Ngày thứ ba, mọi thứ sụp đổ.
Diễm Sinh đang ngồi ở quán cà phê quen, giả vờ đọc sách, thì Tô Diệu bước vào. Không phải một mình — mà cùng một người đàn ông.
Người đàn ông cao, đẹp, mặc áo len cổ lọ mỏng dù trời nóng ba mươi độ — kiểu thời trang chỉ có trong tạp chí hoặc drama Hàn. Hai người ngồi xuống bàn góc, gọi cà phê, và—
Diệu cầm tay người kia. Ngón tay đan vào nhau. Tự nhiên, quen thuộc, như đã làm hàng trăm lần.
Rồi người đàn ông nghiêng sang, nhặt sợi tóc trên vai Diệu, và Diệu mỉm cười — kiểu cười mà Diễm Sinh chưa bao giờ thấy ở ai ngoài đời: dịu dàng, riêng tư, chỉ dành cho một người.
Diễm Sinh ngồi đó, tay cầm sách ngược, mắt tròn.
À.
Ra vậy.
***
"Sếp."
"Gì?"
"Kết quả điều tra Tô Diệu ạ."
Trạch Ninh đang đọc email, không ngẩng lên. "Nói."
"Tô Diệu, hai mươi tám tuổi, designer thời trang, hiện làm freelance cho nhiều hãng lớn tại Milan và Thượng Hải. Là anh họ của cô Tô Vãn Thanh — con trai bác ruột cô ấy."
Trạch Ninh dừng gõ phím. "Anh họ."
"Dạ."
"Không phải bạn trai."
"Dạ. Tuyệt đối không phải bạn trai." Diễm Sinh hắng giọng. "Vì... Tô Diệu hiện đang có bạn trai. Tên Trần Dục An, nhiếp ảnh gia, ba mươi tuổi. Hai người quen nhau ba năm."
Im lặng mười giây.
Trạch Ninh đặt tay xuống bàn. Gõ nhẹ hai lần. Rồi hắng giọng.
"Biết rồi. Ra ngoài đi."
Diễm Sinh cúi đầu, lùi ra cửa. Trước khi đóng cửa, anh liếc lại — và thấy một thứ khiến anh suýt va vào khung cửa.
Cố Trạch Ninh đang mỉm cười.
Không phải kiểu cười xã giao mà anh dùng trong cuộc họp. Không phải kiểu cười lịch sự trước đối tác. Mà là kiểu cười— kiểu cười của người vừa bỏ xuống một tảng đá mà mình không thừa nhận đang vác.
Diễm Sinh đóng cửa, tựa lưng vào tường hành lang, nhắm mắt.
Sếp ơi, sếp yêu rồi. Mà sếp không biết.
***
Chiều hôm đó, Diễm Sinh quay lại quán cà phê phố Hà Phường — lần này không phải vì nhiệm vụ, mà vì anh thật sự thích cà phê ở đây.
Anh vừa gọi xong americano thì có người kéo ghế ngồi đối diện.
Tô Diệu. Mặt tươi rói, mắt long lanh, cười như mèo thấy chuột.
"Chào," Diệu nói. "Anh theo dõi tôi ba ngày rồi đúng không?"
Diễm Sinh suýt phun cà phê.
"Tôi— không— cái gì—"
"Ngày một, quán cà phê, anh ngồi bàn đối diện chụp ảnh, quên tắt flash." Diệu đếm trên ngón tay. "Ngày hai, siêu thị, anh đi theo tôi suốt ba tầng, không bỏ gì vào giỏ. Ngày ba, quán cà phê, anh cầm sách ngược."
Diễm Sinh nhìn xuống cuốn sách trên bàn. Đúng vậy, nó đang ngược.
"Tôi có thể giải thích," anh nói, giọng run.
"Không cần. Tôi biết anh là ai." Diệu nghiêng đầu. "Hạ Diễm Sinh, trợ lý Cố Trạch Ninh. Sếp anh sai anh điều tra tôi vì tưởng tôi là bạn trai em gái tôi."
"..."
"Đúng không?"
Diễm Sinh nhắm mắt, thở ra. Đầu hàng.
"Dạ đúng."
Diệu bật cười — tiếng cười sảng khoái, không giận, không khó chịu. "Trời ơi, sếp anh ghen nặng vậy luôn?"
"Sếp tôi không ghen. Sếp tôi chỉ... điều tra vì mục đích công việc."
"Công việc gì mà điều tra anh họ người ta có bạn trai hay không?"
Diễm Sinh im. Không có lý do nào hợp lý cho câu hỏi đó.
Diệu gọi thêm ly cà phê, đẩy về phía Diễm Sinh. "Uống đi. Coi như hòa. Anh theo dõi tôi, tôi phát hiện, hai bên huề."
Diễm Sinh nhìn ly cà phê, rồi nhìn Tô Diệu. Gần, anh ta trông khác — không chỉ đẹp trai kiểu runway model, mà còn có cái gì đó... thoải mái. Kiểu người sống đúng với mình, không cần diễn.
"Anh biết từ lúc nào?" Diễm Sinh hỏi.
"Ngày đầu. Tôi làm thời trang — nghề của tôi là quan sát người. Anh giấu dở lắm." Diệu cười, nhấp cà phê. "Nhưng mà dễ thương."
Diễm Sinh chớp mắt. Lần đầu tiên trong đời, anh ta — người xử lý thương vụ tỷ đô không nháy mắt — bị một câu "dễ thương" làm cho đỏ tai.
"Tôi không dễ thương," anh lẩm bẩm.
"Ừ, anh đáng sợ lắm. Cầm sách ngược rất đáng sợ."
Hai người nhìn nhau. Rồi cùng cười.
Và Diễm Sinh nghĩ: mình đến đây để điều tra, sao lại thành bị điều tra?
