Hạ Diễm Sinh biết sếp sắp tỏ tình trước cả sếp.
Dấu hiệu thứ nhất: Trạch Ninh hỏi "Phụ nữ thích gì?" — câu hỏi mà anh chưa bao giờ đặt ra trong hai mươi chín năm tồn tại trên trái đất.
Dấu hiệu thứ hai: anh Google "cách tỏ tình" lúc hai giờ sáng. Diễm Sinh biết vì anh vô tình để lại tab mở trên laptop công ty.
Dấu hiệu thứ ba: anh gọi hoa — nhưng không gọi từ Thanh Hoa Viên. Anh đặt một nghìn bó cẩm tú cầu từ ba tiệm hoa khác nhau ở Hàng Châu, yêu cầu giao vào sáng sớm trước cửa tiệm Thanh Hoa Viên, xếp thành hình trái tim.
"Sếp," Diễm Sinh nói, cố giữ giọng chuyên nghiệp, "một nghìn bó cẩm tú cầu xếp thành hình trái tim cần diện tích khoảng hai mươi mét vuông. Vỉa hè trước tiệm cô Tô chỉ rộng ba mét."
"Thì xếp lên đường."
"Đường đi. Có xe chạy."
"Chặn đường."
"Sếp... mình không có quyền chặn đường."
Trạch Ninh nhìn Diễm Sinh bằng ánh mắt "tôi-là-CEO-tập-đoàn-tỷ-đô-mà-anh-bảo-tôi-không-có-quyền." Diễm Sinh nuốt nước bọt, rồi đi gọi điện xin phép công an phường.
***
Sáng sớm hôm sau, năm giờ rưỡi, phố Hà Phường chưa tỉnh.
Ba xe tải chở hoa đỗ kín ngõ. Hai mươi nhân viên bắt đầu xếp cẩm tú cầu — xanh, tím, hồng, trắng — thành hình trái tim khổng lồ trước tiệm Thanh Hoa Viên. Diễm Sinh chỉ đạo, mồ hôi nhễ nhại, cầm bản thiết kế mà Trạch Ninh vẽ tay lúc ba giờ sáng.
Sáu giờ mười lăm, trái tim hoàn thành. Cẩm tú cầu phủ kín vỉa hè, tràn ra nửa đường, tạo thành một biển hoa rực rỡ dưới ánh nắng sớm. Đẹp. Thật sự đẹp. Diễm Sinh phải thừa nhận: sếp làm gì cũng hoành tráng.
Sáu giờ hai mươi, gió đổi hướng.
Hàng Châu tháng Sáu, gió Tây Hồ nổi tiếng bất thường — lúc hiền lúc dữ, không ai đoán được. Và sáng nay, gió chọn dữ.
Cơn gió quét qua phố Hà Phường, cuốn theo cánh hoa cẩm tú cầu bay tung tóe. Trái tim vỡ tan — không phải ẩn dụ, mà nghĩa đen. Hoa bay khắp phố, rơi lên mái ngói, mắc vào dây phơi bà Trương, lọt vào nồi đậu phụ chú Vương, và phủ kín chiếc Dream của ông Lý.
Diễm Sinh đứng giữa bãi chiến trường hoa, mắt trống rỗng.
Hai mươi nhân viên nhìn nhau.
Cố Trạch Ninh — đứng ở góc phố, mặc áo sơ mi trắng, tay cầm một bó hoa cuối cùng còn sót — nhìn cảnh tượng trước mặt.
Một nghìn bó hoa. Tám tiếng chuẩn bị. Một cơn gió.
Đó là lúc cửa tiệm Thanh Hoa Viên mở.
Vãn Thanh bước ra trong bộ đồ ngủ — áo thun oversize, quần đùi, tóc rối bù, mắt nheo vì nắng. Cô nhìn xuống: cánh hoa khắp nơi. Nhìn ra đường: hoa bay lả tả. Nhìn sang trái: hai mươi người mặc đồng phục đứng chết trân. Nhìn sang phải: Cố Trạch Ninh đứng giữa đống hoa tan tác, mặt bình tĩnh đến mức đáng sợ.
"Cái... gì... vậy?" Cô hỏi, chưa tỉnh ngủ hẳn.
Trạch Ninh bước tới. Giày da đạp lên cánh hoa. Gió vẫn thổi, tóc anh bay, vạt áo sơ mi bay. Cánh hoa bay xung quanh anh như confetti trong đám tang.
Anh dừng trước mặt cô. Khoảng cách một mét.
"Tô Vãn Thanh."
"Dạ?"
"Tôi chuẩn bị một nghìn bó cẩm tú cầu xếp hình trái tim." Anh nói, giọng bình thản như đang đọc báo cáo quý. "Gió thổi bay hết."
Cô nhìn xung quanh. Đúng vậy. Hoa bay hết thật.
"Nhưng ý tôi vẫn còn." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi thích cô. Cô có ý kiến gì không?"
Gió thổi. Cánh hoa bay ngang giữa hai người. Bà Trương từ nhà bên thò đầu ra: "Ơ, cái gì đây?" Ông Lý đang gỡ hoa trên xe Dream, dừng tay nghe. Chú Vương mở cửa sổ nhìn xuống.
Cả phố Hà Phường đang xem.
Vãn Thanh nhìn anh. Nhìn đống hoa tan tác. Nhìn hai mươi người đứng sau. Nhìn Diễm Sinh mặt trắng bệch. Nhìn lại anh.
Rồi cô bật cười.
Không phải cười vì buồn cười — mà cười vì tất cả. Vì CEO tập đoàn tỷ đô đứng giữa đống hoa hỏng tỏ tình bằng giọng đọc báo cáo. Vì sự hoàn hảo anh chuẩn bị bị gió phá tan trong ba phút. Vì chính cô — cô gái bán hoa, đang mặc đồ ngủ, tóc rối, chưa đánh răng — đang được tỏ tình trước mặt cả phố.
Cô cười đến chảy nước mắt. Rồi khóc thật. Khóc vì vui, vì xúc động, vì mệt mỏi bao nhiêu ngày cố ghét anh mà không ghét nổi.
"Em có ý kiến," cô nói, vừa cười vừa khóc. "Lần sau mua hoa tiệm em. Ủng hộ doanh nghiệp địa phương."
Trạch Ninh khẽ mỉm cười — nụ cười hiếm hoi, nụ cười mà cả công ty chưa bao giờ thấy.
"Lần sau... mua cả tiệm luôn được không?"
Vãn Thanh nghe, lặng đi một giây. Nghĩa đôi. Anh ta vừa nói nghĩa đôi.
"Anh tỏ tình kiểu gì mà như đàm phán hợp đồng vậy?" Cô gạt nước mắt, cười.
"Tôi chỉ giỏi đàm phán." Anh đưa bó hoa cuối cùng trong tay — một bó nhỏ, dập tơi tả vì gió, nhưng vẫn là cẩm tú cầu, vẫn tím. "Đây. Bó cuối còn sống sót."
Cô cầm bó hoa. Dập. Xấu. Nhưng cô ôm nó vào ngực như ôm bảo vật.
Bà Trương vỗ tay. Ông Lý huýt sáo. Chú Vương lặng lẽ gật đầu, quay vào nhà nấu đậu phụ — kiểu chúc mừng thầm lặng nhất Hàng Châu.
Diễm Sinh đứng sau, rút điện thoại, mở nhóm chat. Tên nhóm: "Hội Bảo Vệ Tình Yêu" — thành viên: Diễm Sinh, Lâm Tư Nguyệt, Tô Diệu.
Diễm Sinh nhắn: "Thành công rồi. Sếp tỏ tình rồi. Dù gió thổi bay hết hoa."
Tư Nguyệt: "AAAAAAAA!!! ĐÃ NÓI MÀ!!! TỐI NAY ĂN MỪNg!!!"
Tô Diệu: "Chờ tao. Tao cần khóc trước."
