Yêu nhau được ba ngày, Tô Vãn Thanh rút ra kết luận: Cố Trạch Ninh là bạn trai tệ nhất và tốt nhất thế giới, đồng thời.
Tệ vì: anh không biết nắm tay. Nghĩa đen. Ba ngày, ba lần cầm tay, cả ba lần anh bắt tay cô kiểu đối tác — nắm chặt, lắc hai cái, buông. Vãn Thanh muốn nói "anh ơi, yêu nhau không phải ký hợp đồng" nhưng nhìn mặt anh nghiêm túc quá nên thôi.
Tốt vì: anh xuất hiện đúng lúc cô cần mà không nói gì. Sáng cô thiếu phân bón, anh gọi ship mười bao đến. Trưa cô hết cơm, anh đặt đồ ăn để trước cửa, không ghi tên. Tối cô mệt, anh ngồi im ở quầy đọc tài liệu, để cô tựa vai ngủ mười phút — rồi lấy tay che ánh đèn cho cô khỏi chói.
Không nói gì. Nhưng làm đủ thứ.
Vãn Thanh quyết định dạy anh một bài học: cắm hoa.
"Cầm kéo, cắt gốc xéo bốn mươi lăm độ," cô hướng dẫn, đứng sau lưng anh.
Trạch Ninh cầm kéo cắm hoa — cái kéo nhỏ nhắn trong bàn tay to — và cắt. Thẳng băng. Gốc hoa như bị chém bằng rìu.
"Xéo, anh. Xéo."
Anh cắt lại. Lần này xéo... chín mươi độ sang bên kia.
Vãn Thanh nhìn gốc hoa, rồi nhìn anh. Anh nhìn lại, mặt bình thản, kiểu "tôi đã cắt xéo rồi đó."
"Thôi," cô nói. "Anh cứ cắm theo cách anh thích đi."
Kết quả: bó hoa cẩm tú cầu của Cố Trạch Ninh trông như ai vừa đánh nhau với chậu hoa và thua. Hoa lệch, lá thừa, cành chĩa ra mọi hướng như ăng-ten vệ tinh.
Vãn Thanh cầm bó hoa lên, nghiêng đầu nhìn. Cố góc này. Nghiêng góc kia. Lật ngược.
"Đẹp," cô nói.
"Cô nói dối."
"Em nói thật. Đẹp kiểu... avant-garde."
"Avant-garde là cách nói lịch sự cho xấu."
Cô bật cười, đặt bó hoa vào lọ trên quầy. Xấu thật. Nhưng cô giữ nó ở đó, trưng ra cho khách thấy, cả tuần không thay.
***
Đến lượt anh "dạy" cô: đi ăn nhà hàng.
Nhà hàng Pháp năm sao bên Tây Hồ. Đèn vàng dịu, nến lung linh, nhân viên mặc vest trắng. Vãn Thanh mặc váy mượn của Tư Nguyệt — hơi chật, nhưng đẹp. Tóc thả, son hồng nhạt, và vẻ mặt của người sắp bước vào kỳ thi mà chưa ôn bài.
"Menu bằng tiếng Pháp," cô thì thầm, cầm tấm bìa da dày hơn luận văn tốt nghiệp. "Em không biết tiếng Pháp."
"Cứ chỉ, tôi dịch cho."
Cô chỉ bừa. Trạch Ninh dịch: "Bạch tuộc nướng sốt truffle." Cô chỉ tiếp: "Gan ngỗng áp chảo." Chỉ nữa: "Sò điệp Hokkaido."
"Em muốn ăn cơm," cô nói thật. "Có cơm không?"
Trạch Ninh nhìn cô, rồi gọi nhân viên: "Cho thêm một phần cơm trắng."
Nhân viên nhà hàng Pháp năm sao nghe yêu cầu "cơm trắng", chớp mắt ba lần, rồi gật đầu chuyên nghiệp: "Vâng ạ."
Khi đồ ăn lên, Vãn Thanh đối mặt thử thách tiếp: dao nĩa.
Cô cầm dao tay phải, nĩa tay trái — rồi đổi, nĩa tay phải, dao tay trái — rồi đổi lại. Miếng bạch tuộc trượt khỏi đĩa, bay qua bàn, rơi trúng tay áo Trạch Ninh.
"Ôi—" Cô hoảng. "Xin lỗi! Lại lỡ—"
"Cô có duyên với việc làm bẩn đồ tôi." Anh nhặt miếng bạch tuộc ra, giọng bình thản đến mức cô không biết anh giận hay trêu.
"Lần trước nước, lần này bạch tuộc. Lần sau chắc cả con cá."
Cô nghe giọng anh — à, trêu. Anh đang trêu cô.
"Em quen dùng đũa," cô nói nhỏ, mặt đỏ.
Trạch Ninh không nói gì. Anh giơ tay gọi nhân viên, nói nhỏ. Hai phút sau, nhân viên mang ra một đôi đũa — đũa gỗ, đẹp, đặt trên khay vải trắng.
"Nhà hàng Pháp có đũa à?" Vãn Thanh ngạc nhiên.
"Có, nếu khách yêu cầu." Anh đẩy đôi đũa về phía cô. "Ăn kiểu nào cũng được. Miễn là cô thoải mái."
Cô cầm đũa, gắp miếng bạch tuộc. Gọn, ngon, không bay đi đâu.
Và cô nhìn anh — người đàn ông ngồi đối diện, trong nhà hàng sang trọng nhất Hàng Châu, vừa gọi đũa cho cô mà không hề lúng túng, không hề chê cô quê mùa.
"Anh Ninh," cô gọi — lần đầu tiên không gọi "anh Cố."
Anh ngẩng lên. Mắt hơi giật — chắc vì cái tên mới.
"Cám ơn anh."
"Cám ơn cái gì?"
"Cám ơn vì không cười em."
Anh nhìn cô, ba giây. Rồi nói, nhẹ:
"Không có gì đáng cười. Cô chỉ đang là chính mình."
Dưới ánh nến lung linh, Vãn Thanh nghĩ: nếu có một lúc nào đó cô bắt đầu yêu anh thật sự, thì chắc là lúc này.
***
Tối đó, về tiệm, Vãn Thanh dọn kho lấy khăn trải bàn mới. Cô mở ngăn tủ cũ, thấy cuốn sổ bìa da nâu — sổ bán hàng của bà ngoại.
Cô ngồi xuống, lật từng trang. Nét chữ bà tròn trĩnh, cẩn thận:
"Ngày 15/3 — 5 bó cẩm tú cầu hồng, chị Vương tầng 3, sinh nhật mẹ."
"Ngày 22/3 — 10 bó trắng, đám cưới nhà Trần."
"Ngày 8/4 — 1 bó tím, anh Lý giao rau tặng vợ. Bó nhỏ, nhưng mắt anh ấy sáng rỡ."
Cô cười, lật tiếp.
Rồi dừng lại ở một trang.
Nét chữ bà hơi nghiêng, như viết vội:
"Ngày 12/5 — 1 bó cẩm tú cầu tím, chàng trai trẻ mua cho mẹ ốm. Nói mẹ nằm viện, muốn mang hoa đến cho mẹ vui. Bó hoa xấu nhất mình từng cắm — hôm đó tay mình run, mới tiếp quản tiệm, chưa quen. Nhưng anh ta cười nói 'Đẹp lắm.' Rồi trả tiền gấp đôi. Cầu mong mẹ anh ta mau khỏe."
Vãn Thanh đọc xong, mỉm cười buồn. Bà viết nhiều ghi chú thế này — những câu chuyện nhỏ về khách hàng, về từng bó hoa, về con người qua lại tiệm ba mươi năm.
Cô chưa liên hệ gì. Chưa nghĩ gì.
Cô đặt cuốn sổ lên bàn làm việc, vuốt nhẹ bìa da, rồi đi ngủ.
Cuốn sổ nằm đó. Mở ở trang ngày mười hai tháng Năm. Chờ đợi.
