Bà Trần Mỹ Linh — mẹ kế Cố Trạch Ninh — uống trà ở quán Lục Vũ Hiên lúc ba giờ chiều, đối diện là Tô Vãn Thanh, người mà bà chưa gặp nhưng đã ghét sẵn.
Ghét không phải vì cá nhân. Ghét vì bà hiểu rõ gia đình Cố: bất kỳ ai không thuộc "tầng lớp phù hợp" đều là mối đe dọa. Bà đã sống trong gia đình này mười lăm năm — đủ lâu để biết rằng tình yêu là thứ xa xỉ, và thực dụng mới là ngôn ngữ sống còn.
"Cô Tô," bà nói, giọng lịch sự, tay xoay tách trà. "Tôi nói thẳng nhé. Trạch Ninh là con trai duy nhất của gia đình Cố. Tương lai của nó, sự nghiệp của nó, hôn nhân của nó — đều phải phù hợp với vị thế gia đình."
Vãn Thanh ngồi thẳng, tay đặt trên đùi. Cô đến đây vì nhận được tin nhắn từ số lạ: "Cô Tô, tôi là mẹ Trạch Ninh. Muốn gặp cô nói chuyện. Quán Lục Vũ Hiên, 3 giờ." Cô biết đây không phải lời mời uống trà bình thường. Nhưng cô vẫn đến — vì nếu không đối mặt, cô sẽ luôn là cái bóng trốn sau lưng Trạch Ninh.
"Cô ấy nói tiếp đi," Vãn Thanh nói, giọng bình tĩnh.
Bà Trần đặt một phong bì dày lên bàn. Trắng, không ghi tên, nhưng dày đến mức Vãn Thanh đoán bên trong không phải thư tay.
"Ba trăm nghìn tệ," bà nói. "Đủ để cô mở tiệm hoa mới ở bất cứ đâu. Tôi chỉ yêu cầu một điều: rời xa Trạch Ninh."
Vãn Thanh nhìn phong bì. Rồi nhìn bà Trần.
Bà trạc năm mươi, bảo dưỡng tốt, trang sức kín đáo nhưng đắt tiền, ánh mắt sắc bén. Không phải người xấu — nhưng là người sống trong hệ thống mà giá trị đo bằng tài sản, và mối quan hệ đo bằng lợi ích.
"Bác Trần," Vãn Thanh nói, chậm rãi, "em cám ơn bác quan tâm đến anh Ninh. Nhưng em không nhận tiền."
"Cô nghĩ kỹ chưa?" Bà Trần hơi nheo mắt. "Tiệm hoa của cô sắp bị giải tỏa. Cô không có gia thế, không có nền tảng. Ở bên Trạch Ninh, cô sẽ bị giới truyền thông soi, bị đối thủ kinh doanh lợi dụng, bị gia đình Cố nhìn bằng ánh mắt khác. Cô chịu được không?"
Vãn Thanh im một lúc. Không phải vì do dự — mà vì cô đang sắp xếp suy nghĩ.
"Em chịu được hay không, đó là chuyện của em và anh Ninh," cô nói, giọng nhẹ nhưng chắc. "Nhưng em không bán tình cảm bằng tiền. Tiệm hoa em nhỏ, nhưng bà ngoại em dạy: cái gì không phải của mình thì không lấy, cái gì là của mình thì không bán."
Bà Trần nhìn cô lâu. Có gì đó trong mắt bà — không hẳn là khâm phục, nhưng gần với... bất ngờ. Như thể bà đã chuẩn bị cho mọi phản ứng, trừ phản ứng này.
"Vậy cô cứ nghĩ thêm." Bà đứng dậy. "Phong bì tôi để đây. Khi nào cô đổi ý, gọi tôi."
Bà rời đi.
Vãn Thanh ngồi lại một mình. Phong bì trắng nằm trên bàn. Cô nhìn nó, thở dài, rồi cầm lên — ĐỊNH TRẢ LẠI cho nhân viên quán để chuyển lại cho bà Trần.
Cô đứng dậy, tay cầm phong bì, bước ra cửa quán.
Click.
Tiếng máy ảnh. Từ bên kia đường.
Cô không nghe thấy. Không thấy người chụp — một gã đội mũ lưỡi trai, kính đen, ngồi trên xe máy, ống kính tele dài như cánh tay.
Bức ảnh: Tô Vãn Thanh cầm phong bì tiền, bước ra khỏi quán trà sang trọng, mặt nghiêm túc. Góc chụp hoàn hảo — không thấy bà Trần, chỉ thấy cô và phong bì.
Ba tiếng sau, ảnh xuất hiện trên mạng. Tiêu đề: "Bạn gái CEO Cố Thị nhận tiền chia tay từ gia đình — cô bán hoa hay cô đào mỏ?"
***
Vãn Thanh biết khi Tư Nguyệt gọi, giọng run:
"Thanh, mày lên mạng đi. Ngay bây giờ."
Cô mở Weibo. Đọc. Đọc lại. Đọc lần ba.
Bức ảnh rõ ràng: cô cầm phong bì, bước ra quán. Bình luận bên dưới — hàng trăm, hàng nghìn:
"Đào mỏ đời mới, bán hoa ban ngày, bán tình ban đêm."
"CEO mù à? Yêu loại này?"
"Nhận tiền xong còn ra vẻ cao thượng."
Cô đặt điện thoại xuống. Tay run.
Cô không khóc vì bình luận. Cô khóc vì nghĩ đến Trạch Ninh — anh sẽ đọc được, công ty anh sẽ thấy, hội đồng quản trị sẽ dùng cái này chống lại anh. Phương án giữ phố cổ mà anh đấu tranh sẽ bị coi là "thiên vị bạn gái." Mọi nỗ lực anh bỏ ra — bản thiết kế, số liệu, phương án — sẽ bị gạt đi bằng một bức ảnh.
Cô sẽ hại anh. Bằng sự tồn tại của mình, cô sẽ hại anh.
Vãn Thanh mở WeChat. Nhìn avatar Trạch Ninh — anh chưa nhắn gì, chắc chưa biết.
Cô gõ: "Anh Ninh..."
Xóa.
Gõ lại: "Em xin lỗi..."
Xóa.
Rồi cô làm một việc mà cô biết là sai, nhưng lúc đó cô nghĩ là đúng: cô chặn số anh.
Không phải vì giận. Không phải vì sợ. Mà vì cô muốn bảo vệ anh — theo cách duy nhất cô nghĩ ra: biến mất.
Nếu cô không ở đây, không ai có thể dùng cô để hại anh.
Cô tắt điện thoại, ngồi trong tiệm hoa tối đen, ôm đầu gối.
Xung quanh, cẩm tú cầu nở rộ, không biết chủ đang khóc.
***
Ở căn hộ đối diện, Cố Trạch Ninh mở laptop, đọc bài báo. Đọc xong, anh đóng laptop. Chậm rãi.
Rồi anh gọi Vãn Thanh. Không nghe máy. Gọi lại. Không nghe. Lần ba — "Số bạn gọi hiện không liên lạc được."
Bị chặn.
Anh nhìn sang cửa sổ tiệm hoa. Tối đen. Cô ở trong đó, nhưng không mở cửa.
Trạch Ninh đặt điện thoại xuống. Không đập, không ném — chỉ đặt xuống, nhẹ nhàng, như đặt một thứ dễ vỡ.
Anh biết cô không nhận tiền. Anh biết — không cần bằng chứng, không cần giải thích. Anh BIẾT cô là người như thế nào.
Nhưng cô không biết anh biết. Và cô đang tự trừng phạt mình vì tội yêu anh.
"Đồ ngốc," anh nói khẽ, nhìn vào bóng tối đối diện.
Rồi anh gọi Diễm Sinh. "Truy bức ảnh. Tìm ra ai chụp. Tôi cần biết trong hai mươi bốn tiếng."
