Ba ngày.
Ba ngày Vãn Thanh không mở cửa tiệm. Hoa cẩm tú cầu ngoài cửa bắt đầu héo — không ai tưới, không ai cắt tỉa, không ai nói chuyện với chúng. Phố Hà Phường thiếu tiệm hoa như thiếu nhịp thở — bà Trương bán xôi nói "trông phố buồn hẳn đi."
Ba ngày Trạch Ninh nhìn sang cửa sổ đối diện, thấy rèm kéo kín. Cô không ra ngoài. Không nhận cuộc gọi từ ai — kể cả Tô Diệu, kể cả Tư Nguyệt.
Ba ngày anh không ngủ. Không phải vì công việc. Vì anh không biết cô có ổn không, và cái "không biết" đó tra tấn hơn bất kỳ con số nào trên bảng cân đối tài sản.
Đêm thứ ba, Trạch Ninh ngồi ở quán bar nhỏ góc phố, uống Whisky. Một ly. Hai ly. Ba ly. Anh không quen uống — mẹ mất vì ung thư gan, anh tự hứa không bao giờ uống nhiều. Nhưng tối nay, anh phá lời hứa.
Ly thứ tư, anh đứng dậy. Chao đảo nhẹ, nhưng vẫn đi thẳng — kiểu say mà vẫn kiểm soát, kiểu Cố Trạch Ninh.
Anh đi về phố Hà Phường. Đứng trước tiệm Thanh Hoa Viên. Cửa khóa. Nhưng anh có chìa khóa — Vãn Thanh đưa anh tuần trước, "để anh tưới hoa giùm em khi em đi vắng." Cô đưa bằng giọng bình thường, nhưng cả hai đều biết đó là lần đầu tiên cô đưa chìa khóa tiệm cho ai ngoài Tô Diệu.
Anh mở cửa. Bước vào.
Tiệm hoa tối. Mùi hoa héo — ngọt, chua, buồn. Ánh đèn đường hắt qua cửa kính, rơi lên những chậu cẩm tú cầu đang rũ cánh.
Trạch Ninh ngồi xuống sàn gỗ, lưng tựa quầy — đúng chỗ anh ngồi đêm mưa. Xung quanh im lặng đến mức anh nghe được nhịp tim mình.
Anh nhìn quanh. Mắt dừng ở bàn làm việc.
Cuốn sổ bìa da nâu.
Cô để mở, ở trang ngày mười hai tháng Năm.
Anh với tay lấy. Không nghĩ, không do dự — tay đã cầm trước khi đầu kịp phản đối.
Nét chữ tròn trĩnh. Mực xanh. Giấy đã ố vàng.
"Ngày 12/5 — 1 bó cẩm tú cầu tím, chàng trai trẻ mua cho mẹ ốm. Nói mẹ nằm viện, muốn mang hoa đến cho mẹ vui. Bó hoa xấu nhất mình từng cắm — hôm đó tay mình run, mới tiếp quản tiệm, chưa quen. Nhưng anh ta cười nói 'Đẹp lắm.' Rồi trả tiền gấp đôi. Cầu mong mẹ anh ta mau khỏe."
Trạch Ninh đọc. Đọc lại. Đọc lần ba.
Rồi ký ức ập về.
Không từ từ. Không nhẹ nhàng. Ập — như cánh cửa bị gió thổi bung, để tất cả ánh sáng tràn vào cùng lúc.
Năm năm trước. Anh hai mươi bốn tuổi. Mẹ nằm viện — ung thư phổi giai đoạn cuối. Bác sĩ nói "chuẩn bị tinh thần." Anh không khóc. Anh không biết khóc. Anh chỉ biết làm — đi làm, họp hành, kiếm tiền, trả viện phí — rồi tối đến bệnh viện, ngồi cạnh mẹ, nắm tay bà đến khi bà ngủ.
Một buổi chiều, trên đường đến bệnh viện, anh đi ngang qua con phố cổ. Thấy một tiệm hoa nhỏ. Biển hiệu gỗ cũ kỹ: "Thanh Hoa Viên."
Anh bước vào.
Cô gái sau quầy — trẻ, mặt còn ngơ ngác, kiểu vừa tiếp quản tiệm chưa lâu — hỏi anh muốn mua gì.
"Bó hoa nào cũng được," anh nói. "Cho mẹ tôi. Bà đang nằm viện."
Cô gái nhìn anh, gật đầu, rồi bắt đầu cắm. Tay run — anh thấy, nhưng không nói. Cô cắt cành, xếp hoa, quấn giấy — vụng về, chậm chạp, gốc cắt không đều, hoa xếp lệch.
Bó cẩm tú cầu tím xấu nhất mà anh từng thấy.
Nhưng cô gái đưa cho anh, mắt áy náy: "Xin lỗi, em mới học cắm, chắc không đẹp lắm..."
Anh nhìn bó hoa. Rồi nhìn cô — đôi mắt lo lắng, đôi tay dính nhựa hoa, và vẻ thật thà đến mức không thể giả vờ.
"Đẹp lắm," anh nói. Và trả tiền gấp đôi.
Anh mang bó hoa đến bệnh viện. Mẹ nằm trên giường, gầy, xanh, nhưng khi thấy bó hoa, bà mỉm cười.
"Cẩm tú cầu," bà nói, giọng yếu. "Mẹ thích nhất là cẩm tú cầu. Con biết không?"
"Con biết." Anh không biết. Anh chỉ mua bừa.
"Bó này... ai cắm vậy?" Bà nhìn bó hoa lệch lạc, cười nhẹ.
"Cô gái ở tiệm hoa."
"Cắm xấu quá." Bà cười, ho nhẹ. "Nhưng mà... hoa cẩm tú cầu đẹp nhất là hoa có người tận tay chọn. Không cần đẹp. Cần có lòng."
Ba ngày sau, mẹ anh mất.
Bó hoa cẩm tú cầu tím — xấu, lệch, gốc không đều — là bó hoa cuối cùng bà nhận được. Là kỷ niệm cuối cùng anh có với mẹ.
Sau đó, anh chôn ký ức. Chôn sâu, khóa kỹ — vì nhớ quá đau, và anh không cho phép mình đau. Anh quên tiệm hoa, quên cô gái, quên bó hoa xấu. Anh biến thành CEO lạnh lùng, biến nỗi đau thành tường thành, biến nhớ nhung thành khoảng trống không ai được bước vào.
Cho đến tối nay.
Ngồi trên sàn tiệm hoa, cuốn sổ trong tay, ký ức tràn về.
Cô gái cắm bó hoa xấu năm đó — là Tô Vãn Thanh.
Tiệm hoa năm đó — là tiệm hoa anh đang ngồi.
Bó hoa mà mẹ anh cầm trước khi mất — cắm bởi đôi tay run rẩy của cô.
Và anh — kẻ muốn phá tiệm hoa này — đang yêu cô, đang ngồi trong tiệm hoa của cô, đang khóc.
Lần đầu tiên trong năm năm.
Nước mắt rơi lên cuốn sổ, nhòe nét chữ bà ngoại Vãn Thanh. Anh không lau. Không giấu. Vì không ai nhìn, và vì anh mệt rồi — mệt vì giả vờ mạnh mẽ, mệt vì giả vờ không cần ai, mệt vì chôn mẹ trong lòng năm năm mà không khóc lần nào.
"Mẹ," anh thì thầm, giọng vỡ. "Con nhớ mẹ."
Tiệm hoa im lặng. Cẩm tú cầu héo rũ nhìn anh. Và ở đâu đó, anh tin rằng mẹ anh đang cười — cười vì con trai bà cuối cùng cũng tìm được cô gái cắm bó hoa xấu ngày đó.
Anh hiểu rồi. Anh không thể phá tiệm này. Không bao giờ. Không phải vì Vãn Thanh, không phải vì phố cổ — mà vì đây là nơi chứa kỷ niệm cuối cùng của mẹ anh.
Anh ngồi đó đến sáng. Khi ánh nắng đầu tiên chiếu qua cửa kính, anh đứng dậy, đặt cuốn sổ lại đúng chỗ, và bước ra ngoài.
Mắt đỏ. Lưng thẳng. Bước chắc.
Cố Trạch Ninh đã khóc xong. Và anh biết mình phải làm gì.
