Chương 16 · Đồ ngốc

Hạ Diễm Sinh gửi video cho Vãn Thanh lúc chín giờ sáng, kèm tin nhắn:

"Chị Tô, đây là video camera an ninh quán Lục Vũ Hiên. Xin hãy xem."

Anh gửi từ số cá nhân, không qua sếp. Vì sếp không biết anh gửi. Và vì Diễm Sinh — sau mười năm làm trợ lý, sau mười năm im lặng nghe lệnh — quyết định lần này, anh sẽ tự hành động.

Vãn Thanh ngồi trên giường, ba ngày không tắm, tóc bù xù, mặt sưng vì khóc. Cô cầm điện thoại, mở video.

Camera góc cao, ghi lại toàn bộ: bà Trần đặt phong bì lên bàn. Vãn Thanh lắc đầu. Bà Trần đi. Vãn Thanh cầm phong bì — ĐỨNG DẬY, BƯỚC RA CỬA — rõ ràng là đang đi theo bà Trần để TRẢ LẠI.

Rõ ràng. Rành mạch. Không thể hiểu sai.

Cô nhìn video. Rồi nhìn tin nhắn Diễm Sinh gửi kèm:

"Chị, sếp tôi chưa bao giờ nghi ngờ chị. Từ đầu đến cuối. Anh ấy biết chị không nhận tiền — không cần video này để biết. Nhưng chị cần xem, để chị biết: chị không sai. Đừng trừng phạt bản thân vì tội yêu một người."

Vãn Thanh đọc xong, khóc. Lại khóc. Nhưng lần này khác — không phải khóc vì đau, mà khóc vì được hiểu.

Cô tắm. Thay đồ. Buộc tóc. Nhìn gương — mắt sưng, môi khô, da xanh. Ba ngày trốn chạy khiến cô trông như vừa trải qua tai nạn.

Rồi cô ôm một chậu cẩm tú cầu nhỏ — chậu mà bà ngoại trồng, cây mẹ của tất cả cẩm tú cầu trong tiệm — và chạy ra ngoài.

***

Cô đến Cố Thị Tower lúc mười giờ. Sảnh tòa nhà bốn mươi lăm tầng lấp lánh kính và thép, bảo vệ mặc vest đen, nhân viên đi lại như kiến. Vãn Thanh — áo thun, quần jeans, tay ôm chậu hoa — đứng giữa sảnh như cánh hoa cẩm tú cầu rơi vào nhà máy thép.

"Cô tìm ai?" Bảo vệ hỏi.

"Cố Trạch Ninh. Tổng giám đốc."

"Cô có hẹn không?"

"Không."

"Vậy không được vào ạ."

"Vậy em đợi."

Cô ngồi xuống ghế sofa sảnh. Đặt chậu hoa lên đùi. Và đợi.

Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng.

Lễ tân nhìn cô, thì thầm: "Cô ấy ngồi ba tiếng rồi." Bảo vệ nhìn cô, lắc đầu: "Kiên nhẫn ghê."

Bốn tiếng. Vãn Thanh bắt đầu gật gù. Chậu hoa nghiêng dần. Mắt cô nhắm lại — kiệt sức, ba đêm không ngủ, cơ thể phản bội ý chí.

Cô ngủ gục trên ghế sofa, tay vẫn ôm chậu cẩm tú cầu, đầu ngả sang một bên.

***

Sáu giờ chiều, cuộc họp hội đồng quản trị kết thúc.

Cố Trạch Ninh bước ra thang máy, tầng một, và thấy cô.

Anh dừng bước.

Vãn Thanh ngủ gục trên ghế, chân co lên, tay ôm chậu hoa nhỏ. Mặt cô — gầy đi, xanh đi, mắt sưng — nhưng bình yên. Kiểu bình yên của người đã đi đến nơi cần đến, dù phải mất bao lâu.

Trạch Ninh đứng đó nhìn cô ba mươi giây. Nhân viên sảnh im phắc — không ai dám nói.

Rồi anh bước tới. Cúi xuống. Nhẹ nhàng đỡ chậu hoa ra khỏi tay cô, đặt xuống bàn. Rồi anh luồn một tay dưới lưng, một tay dưới đầu gối, và bế cô lên.

Nhẹ nhàng. Cẩn thận. Như bế một thứ quý giá mà anh sợ làm vỡ.

Vãn Thanh mở mắt. Lờ đờ, chưa tỉnh hẳn. Cô thấy mặt anh — rất gần, đôi mắt sâu đang nhìn xuống cô, và có gì đó trong ánh mắt đó mà cô chưa bao giờ thấy: dịu dàng.

"Anh... Ninh?"

"Đồ ngốc." Anh nói, giọng khẽ, chỉ đủ cho cô nghe. "Ai cho cô quyền quyết định thay tôi?"

Mắt cô mở to hơn. "Em... em tưởng—"

"Cô tưởng tôi sẽ tin bức ảnh? Tưởng tôi sẽ nghi ngờ cô?" Anh nhìn cô, không giận, chỉ đau. "Tô Vãn Thanh, cô đánh giá tôi thấp vậy sao?"

Nước mắt chảy từ khóe mắt cô, lăn ngang thái dương, rơi xuống cánh tay anh.

"Em sợ làm hại anh," cô thì thầm. "Bức ảnh đó... công ty anh... hội đồng quản trị..."

"Tôi xử lý được." Anh nói, chắc chắn. "Tôi là CEO. Tôi giải quyết vấn đề tỷ đô mỗi ngày. Cô nghĩ một bức ảnh nhảm nhí trên mạng làm tôi sợ?"

"Nhưng—"

"Nhưng cô biến mất ba ngày. BA NGÀY." Giọng anh hơi run — chỗ duy nhất mà kiểm soát của anh nứt ra. "Ba ngày tôi không biết cô ở đâu, có ăn gì không, có khóc không. Ba ngày tôi—"

Anh dừng lại. Hít thở. Kiểm soát lại.

"Đừng bao giờ làm vậy nữa," anh nói, nhẹ hơn, nhưng rõ ràng hơn bất kỳ mệnh lệnh nào trong phòng họp. "Cô muốn sợ, sợ cùng tôi. Cô muốn trốn, trốn cùng tôi. Đừng trốn một mình."

Vãn Thanh nhìn anh. Mắt đỏ, mũi đỏ, mặt xấu nhất ba tháng quen nhau — nhưng cô gật đầu.

"Em xin lỗi."

"Đừng xin lỗi. Về nhà đi."

Anh bế cô ra xe. Diễm Sinh mở cửa, mặt không biểu cảm (nhưng trong lòng đang khóc ròng). Lái xe về phố Hà Phường.

Trên xe, Vãn Thanh tựa vào vai anh, mắt nhắm.

"Anh Ninh."

"Gì?"

"Anh biết từ đầu là em không nhận tiền?"

"Biết."

"Sao biết?"

Im lặng ba giây.

"Vì tôi biết cô là ai." Anh nói, giọng nhẹ như gió. "Cô là người xịt nước vào mặt CEO, chửi sâu trên lá hoa, nấu cơm cháy đen, và nói chuyện với cẩm tú cầu lúc nửa đêm. Người như vậy không bán tình cảm lấy tiền."

Vãn Thanh bật cười — tiếng cười khàn, mệt mỏi, nhưng thật.

"Anh khen hay chê đấy?"

"Khen. Rõ ràng là khen."

Xe chạy qua phố Hà Phường. Ánh đèn đường vàng nhạt chiếu lên hai người, bóng họ đổ dài trên nệm xe.

Chậu cẩm tú cầu nhỏ nằm trên đùi Diễm Sinh ở ghế trước, rung nhẹ theo ổ gà.

Vãn Thanh nhắm mắt, nghĩ: cô đã sai. Sai vì chạy trốn. Sai vì tự quyết định thay anh. Nhưng đúng vì quay lại.

Và anh — anh không hỏi tại sao cô đến. Không hỏi bức ảnh. Không hỏi gì cả. Chỉ bế cô lên và nói: "Về nhà."

Có những người, khi yêu, nói rất nhiều. Cố Trạch Ninh nói rất ít. Nhưng mỗi câu anh nói đều đúng chỗ, đúng lúc, đúng người.

Và đó là cách anh yêu.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn