Chương 17 · Bữa cơm nhà Cố

Biệt thự nhà Cố nằm trên đồi Ngọc Hoàng, nhìn xuống toàn cảnh Tây Hồ — kiểu nhà mà khi đứng trước cổng, Vãn Thanh nghĩ: mình nên quay xe về.

"Em không quay xe đâu đấy," Trạch Ninh nói, không nhìn sang, tay vẫn giữ tay cô.

"Em có nói gì đâu."

"Mặt cô nói rồi."

Cô nhìn xuống bộ váy — Tư Nguyệt chọn, Tô Diệu duyệt, ba người cãi nhau hai tiếng trong cửa hàng. Váy midi xanh nhạt, thanh lịch nhưng không quá cố gắng. Tóc thả sóng nhẹ. Son hồng cam. Và trong túi xách — một bịch hạt giống cẩm tú cầu, "quà ra mắt" mà cô chuẩn bị cả đêm qua.

"Hạt giống?" Tư Nguyệt đã hỏi, mặt hoang mang. "Người ta mang rượu, mang trái cây, mày mang hạt giống?"

"Tại em là chủ tiệm hoa. Mang hoa thì bình thường quá. Mang hạt giống, họ trồng, mỗi lần hoa nở lại nhớ đến em. Chiến thuật dài hạn."

"Mày tỏ tình hay đánh trận Trường Kỳ Kháng Chiến?"

***

Cánh cổng biệt thự mở. Vãn Thanh bước vào và cố không há miệng.

Vườn rộng. Hồ cá koi. Hàng tùng cắt tỉa hoàn hảo. Và bên trong — sảnh cao trần, đèn chùm pha lê, sàn đá hoa — kiểu nhà mà ánh sáng cũng có vẻ đắt tiền.

Cố Thiên Hành đứng ở sảnh, mặc áo vest xám, tay cầm ly trà. Phong thái chủ tịch toát ra từ cách ông đứng — lưng thẳng, vai rộng, ánh mắt sắc bén nhưng không lạnh. Bên cạnh là bà Trần, váy đen, trang sức ngọc, mặt lịch sự nhưng cứng.

"Ba, mẹ, đây là Vãn Thanh," Trạch Ninh nói. Giọng bình thường, nhưng tay anh siết nhẹ tay cô — dấu hiệu duy nhất cho thấy anh cũng đang căng thẳng.

"Chào bác," Vãn Thanh cúi đầu, mỉm cười. "Cám ơn bác đã mời cháu đến ạ."

Cố Thiên Hành nhìn cô. Ánh mắt lướt qua — không phải định giá kiểu hội đồng quản trị, mà kiểu cha nhìn người bạn gái con trai mang về. Kỹ hơn. Sâu hơn.

"Ngồi. Ăn cơm đã." Ông nói, giọng trung tính.

Bữa cơm nhà Cố — trên bàn gỗ dài đủ mười hai người, chỉ ngồi bốn — gồm tám món, nhà hàng không đẹp hơn. Bát đĩa sứ trắng viền vàng, đũa ngà, ly pha lê.

Vãn Thanh cầm đũa. Đũa ngà trơn, khác đũa gỗ quen tay. Cô gắp miếng đậu phụ — trượt. Gắp lại — lại trượt. Miếng đậu phụ lăn trên đĩa, tự do như chưa bao giờ được tự do.

Bà Trần nhìn, không nói gì. Nhưng khóe miệng hơi nhếch — kiểu nhếch mà Vãn Thanh đọc được: "Thấy chưa? Không hợp."

Trạch Ninh đặt đũa xuống, với tay gắp miếng đậu phụ, bỏ vào bát Vãn Thanh. Tự nhiên. Không giải thích.

Cố Thiên Hành nhìn con trai, rồi nhìn Vãn Thanh.

"Cháu làm tiệm hoa?" ông hỏi.

"Dạ. Tiệm Thanh Hoa Viên, phố Hà Phường. Ba mươi năm rồi ạ."

"Ba mươi năm." Ông gật. "Lâu đấy. Trong kinh doanh, tồn tại ba mươi năm khó hơn kiếm được tỷ đầu tiên."

Vãn Thanh mỉm cười. "Dạ, bà ngoại cháu hay nói: tiệm hoa không cần lớn, chỉ cần bền."

"Bà ngoại cháu nói đúng." Ông nhấp trà. "Thế cháu biết gì về phong thủy?"

Bất ngờ. Trạch Ninh nhìn cha, hơi nhíu mày.

Nhưng Vãn Thanh — con bé lớn lên trong tiệm hoa, được bà ngoại dạy từ nhỏ rằng bán hoa phải hiểu phong thủy, vì khách mua hoa cũng mua vận — mỉm cười.

"Cháu biết cơ bản thôi ạ. Bà ngoại dạy."

"Vậy cháu nhìn vườn nhà bác, có vấn đề gì không?"

Vãn Thanh nhìn qua cửa sổ phòng ăn. Vườn biệt thự rộng, tùng xanh, hồ koi, đá cảnh. Đẹp. Nhưng—

"Dạ, cháu thấy góc Đông Nam trống. Theo phong thủy, đó là vị Tốn — đại diện cho phú quý và sức khỏe phụ nữ trong nhà. Để trống thì khí không tụ, tài vận nữ nhân bất ổn."

Cố Thiên Hành đặt ly trà xuống. Chậm rãi.

"Cháu đề xuất trồng gì?"

"Cẩm tú cầu ạ. Hoa tụ thành cụm, tượng trưng cho đoàn tụ, sum vầy. Trồng ở góc Tốn rất hợp — vừa bổ khuyết phong thủy, vừa đẹp, vừa dễ chăm."

Im lặng năm giây. Cố Thiên Hành nhìn cô, rồi nhìn xuống bàn.

"Mẹ Trạch Ninh," ông nói, giọng khẽ hơn, "cũng thích cẩm tú cầu."

Trạch Ninh cứng người. Bà Trần cúi mặt.

"Hồi bà ấy còn sống, bà trồng cẩm tú cầu ở đúng góc đó." Ông tiếp. "Sau khi bà mất, không ai chăm, hoa chết. Bác cho dọn đi."

Vãn Thanh nhìn ông. Rồi nhìn Trạch Ninh — mắt anh đang nhìn ra vườn, hàm siết chặt.

"Nếu bác cho phép," Vãn Thanh nói, nhẹ nhàng, "cháu sẽ trồng lại. Giống cẩm tú cầu tím, loại cũ. Cháu có hạt giống — mang đến hôm nay, định tặng bác."

Cô lấy bịch hạt giống trong túi ra. Nhỏ, giản dị, gói trong giấy nâu.

Cố Thiên Hành nhìn bịch hạt giống. Lâu. Rất lâu.

Rồi ông cầm lên, đặt vào lòng bàn tay, và gật đầu.

"Trồng đi." Ông nói, giọng trầm. "Lâu rồi vườn này thiếu hoa."

Bà Trần nhìn cảnh tượng, không nói gì. Nhưng cô thấy: tay bà siết khăn ăn — không phải vì giận, mà vì bà đang cố không mềm lòng. Và điều đó, trớ trêu thay, chứng tỏ bà ĐÃ mềm lòng.

***

Sau bữa cơm, Vãn Thanh xin phép ra vườn. Cô quỳ xuống góc Đông Nam, bới đất bằng tay, trồng hạt giống xuống.

Trạch Ninh đứng cạnh, nhìn cô — mặc váy đẹp, quỳ trên đất, tay dính bùn, mặt nghiêm túc như đang giải quyết vấn đề quan trọng nhất thế giới.

"Cô mặc váy đi trồng cây," anh nói.

"Hoa không quan tâm em mặc gì."

Anh mỉm cười. Cúi xuống, quỳ cạnh cô, cùng bới đất.

Từ cửa sổ tầng hai, Cố Thiên Hành nhìn xuống. Hai đứa trẻ quỳ trên đất, trồng hoa, cười với nhau.

Ông nghĩ đến mẹ Trạch Ninh. Nghĩ đến cô giáo dạy nhạc ngày xưa, cũng thích quỳ trên đất trồng hoa, cũng cười như vậy.

Vãn Thanh không giống mẹ Trạch Ninh về ngoại hình. Nhưng khí chất — cái cách cô cúi xuống, cái cách cô chạm vào đất, cái cách cô cười giữa bụi bặm — giống đến đau lòng.

Ông quay đi, không nhìn nữa. Nhưng tay ông siết thành nắm đấm — vì ông nhận ra, lần này, ông không muốn con trai mình phải chọn. Không muốn lặp lại sai lầm của mình.

Bà Trần đứng sau lưng ông.

"Ông nghĩ sao?" bà hỏi, giọng nhẹ.

"Tôi nghĩ..." Ông ngừng. "Tôi nghĩ vườn nhà mình thiếu hoa lâu quá rồi."

Bà Trần im lặng. Rồi gật đầu.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn