Hạ Diễm Sinh mất đúng hai mươi bốn tiếng để truy ra nguồn bức ảnh.
Paparazzi tên Vương Minh Đạt, freelance, nhận job từ một tài khoản ẩn danh trên Weibo. Trả năm nghìn tệ. Tài khoản đó đăng ký bằng số điện thoại prepaid — nhưng Diễm Sinh không phải dân IT bình thường. Anh nhờ bộ phận an ninh mạng Cố Thị truy ngược, lần theo IP, theo lịch sử giao dịch ví điện tử, và cuối cùng tìm ra:
Người thuê paparazzi: Trình Hạo.
Nhưng đó chưa phải tất cả. Khi đào sâu hơn, Diễm Sinh tìm thấy:
Trình Hạo — không phải bạn đại học đơn thuần. Anh ta là trưởng phòng phát triển dự án của Hằng Xương Đầu Tư — đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Cố Thị trong cuộc đấu thầu khu phố cổ Hà Phường.
Trình Hạo tiếp cận Vãn Thanh có kế hoạch: thuyết phục cô bán tiệm hoa cho Hằng Xương, để họ giành quyền kiểm soát vị trí trung tâm phố cổ. Và khi thấy Trạch Ninh xuất hiện, anh ta đổi chiến thuật: phá hoại mối quan hệ giữa hai người, chia rẽ họ, để Trạch Ninh mất tập trung, dự án Cố Thị đổ vỡ.
Nới ốc thang — để Vãn Thanh bị thương, tạo cơ hội "anh hùng cứu mỹ nhân."
Thuê paparazzi — để bức ảnh scandal gây nghi ngờ, phá vỡ niềm tin.
Cả hai đều thất bại — nhưng không phải vì Trình Hạo không giỏi. Mà vì anh ta đánh giá thấp cả Trạch Ninh lẫn Vãn Thanh.
***
Buổi chiều, quán trà phố Hà Phường.
Vãn Thanh ngồi đối diện Trình Hạo. Cô nhắn anh ta đến — không nói lý do.
Trình Hạo đến, mỉm cười, kéo ghế. "Lâu không gặp. Bạn khỏe chưa? Nghe nói mấy ngày trước—"
"Cậu thuê paparazzi chụp ảnh tôi."
Nụ cười Trình Hạo đông cứng trên môi. Một giây. Hai giây.
"Gì? Bạn nói gì—"
"Cậu nới ốc thang trong tiệm hoa tôi." Vãn Thanh đặt điện thoại lên bàn — ảnh chụp camera an ninh, rõ mặt Trình Hạo mặc hoodie đen, vào vườn sau tiệm lúc hai giờ sáng. "Cậu làm việc cho Hằng Xương. Cậu tiếp cận tôi không phải vì bạn cũ, mà vì cậu muốn tôi bán tiệm."
Im lặng kéo dài.
Trình Hạo nhìn ảnh. Rồi nhìn cô. Nụ cười tắt dần — và khuôn mặt bên dưới nụ cười mới lộ ra: mệt mỏi, tham vọng, và một chút xấu hổ bị đè nén.
"Bạn biết từ khi nào?" anh ta hỏi, giọng thấp.
"Vừa biết. Nhưng tôi nghi từ lâu." Vãn Thanh nhìn anh ta, không giận dữ, không la hét. "Hôm ăn tối bên Tây Hồ, cậu hỏi về dự án giải tỏa quá chi tiết. Bạn bè bình thường không biết nhiều thế. Và cậu luôn xuất hiện đúng lúc Cố Trạch Ninh ở gần — như thể cậu đang diễn cho ai đó xem."
Trình Hạo cúi đầu. Ngón tay xoay cốc cà phê, chậm.
"Công ty giao nhiệm vụ," anh ta nói. "Tôi—"
"Tôi không hỏi lý do." Vãn Thanh ngắt lời. "Tôi biết lý do. Tiền. Thăng chức. Thưởng. Tôi hiểu."
Cô ngừng một nhịp. Rồi nói, giọng nhẹ hơn — nhẹ đến mức Trình Hạo muốn nó nặng hơn, vì sự nhẹ nhàng đó đau hơn cả tiếng hét.
"Cậu biết điều buồn nhất không? Tôi từng coi cậu là bạn thật. Bốn năm đại học, cậu ngồi cạnh tôi, giúp tôi qua môn thống kê, mua kem cho tôi lúc tôi khóc vì điểm thấp. Tôi nhớ hết. Và tôi tin — cho đến tận hôm nay — rằng ít nhất những chuyện đó là thật."
Trình Hạo nhìn cô. Mắt anh ta — lần đầu tiên — không diễn.
"Những chuyện đó là thật," anh ta nói, giọng khàn. "Tôi—"
"Vậy thì cậu tệ hơn tôi tưởng." Vãn Thanh đứng dậy. "Vì cậu biết tôi là ai, biết tôi tốt với cậu, mà vẫn làm. Nếu cậu không biết tôi, tôi còn tha thứ được. Nhưng cậu biết."
Cô đặt tiền trà lên bàn. Quay đi.
"Vãn Thanh." Trình Hạo gọi.
Cô dừng bước, không quay lại.
"Tôi xin lỗi."
"Tôi biết." Cô nói, giọng bình tĩnh. "Nhưng xin lỗi không undo được. Cậu dạy tôi thống kê, cậu biết: số liệu nhập sai, kết quả sai, không sửa được — chỉ có làm lại từ đầu."
Cô bước đi.
Trình Hạo ngồi lại một mình, nhìn cốc cà phê nguội.
Anh ta không phải người xấu bẩm sinh. Anh ta là người bình thường — bình thường đến mức khi bị đặt trước lựa chọn giữa đúng và có lợi, anh ta chọn có lợi. Và đó, có lẽ, là kiểu tệ phổ biến nhất thế giới.
***
Cùng lúc, tại phòng họp Cố Thị Tower.
Trạch Ninh trình bản thiết kế cuối cùng: giữ nguyên phố cổ Hà Phường, cải tạo thành khu phố nghệ thuật hoa, xây trung tâm thương mại phía sau.
Nhưng lần này, anh không chỉ có số liệu. Anh mời Vãn Thanh và đại diện tiểu thương đến trình bày.
Bà Trương nói về bốn mươi năm bán xôi, về khách quen, về ký ức. Chú Vương nói về đậu phụ gia truyền ba đời. Ông Lý nói ít — chỉ đứng đó, lưng thẳng, mắt sáng, và nói: "Chúng tôi không chống phát triển. Chúng tôi chỉ muốn phát triển mà vẫn giữ được nhà."
Hội đồng quản trị xôn xao. Số liệu du lịch. Báo cáo tiềm năng thương hiệu "phố hoa Hàng Châu." Kế hoạch kinh doanh chi tiết.
Phó chủ tịch Vương — người phản đối mạnh nhất — gật đầu: "Nếu số liệu đúng, phương án này khả thi."
Cố Thiên Hành nhìn con trai. Rồi nhìn Vãn Thanh — đứng giữa phòng họp tỷ đô, mặc váy hoa, nói về cẩm tú cầu bằng giọng tự tin không thua gì bất kỳ giám đốc nào trong phòng.
Ông gõ bút xuống bàn. Một cái gõ.
"Duyệt." Ông nói. "Phương án mới. Giữ phố cổ."
Vãn Thanh nhìn Trạch Ninh qua phòng họp. Anh nhìn lại. Không cười — nhưng mắt anh nói đủ.
Tiệm hoa được cứu. Phố cổ được cứu.
Và họ — họ cũng được cứu.
