Chương 3 · Hàng xóm từ địa ngục

Vãn Thanh phát hiện mình có hàng xóm mới vào lúc sáu giờ bốn mươi lăm phút sáng — khi tiếng khoan bê tông xé toạc giấc mơ đang rất đẹp của cô.

Cô đang mơ thấy tiệm hoa được tạp chí kiến trúc bình chọn "đẹp nhất Hàng Châu." Cố Trạch Ninh đứng dưới, ngửa cổ nhìn lên, mặt đầy tiếc nuối. Cô đứng trên ban công tầng hai, vẫy tay: "Xin lỗi nhé, không giải tỏa được rồi!" Hayato — à không, không có Hayato nào ở đây. Giấc mơ vừa kịp hay thì—

BRRRRRRRR.

"Đ—" Vãn Thanh ngồi bật dậy, tóc rối bù, mắt hấp háy. Tiếng khoan phát ra từ căn hộ đối diện — căn mà bà Lục cho thuê đã ba tháng không ai hỏi, vì nó nhỏ bằng cái hộp diêm và cửa sổ nhìn thẳng vào... tiệm hoa của cô.

Cô kéo rèm. Nhìn sang.

Và gần như nghẹn thở.

Cố Trạch Ninh đang đứng giữa căn hộ đối diện, tay cầm cốc cà phê, xem thợ khoan tường lắp kệ sách. Anh mặc áo polo xám, quần tây, tóc chưa vuốt — trông bớt CEO đi khoảng hai mươi phần trăm, nhưng vẫn thừa sức gây khó chịu.

Anh nhìn sang. Thấy cô.

Hai người nhìn nhau qua hai cửa sổ cách nhau khoảng tám mét.

Trạch Ninh gật đầu chào, bình thản như thể việc CEO tập đoàn bất động sản thuê căn hộ ba mươi mét vuông đối diện tiệm hoa của người muốn phá dự án mình là chuyện bình thường nhất thế giới.

"Chào buổi sáng," anh nói, đủ to để vọng sang.

Vãn Thanh đóng sầm rèm.

***

"Anh ta thuê căn đối diện," Vãn Thanh nói vào điện thoại, giọng như người vừa phát hiện gián trong tủ quần áo. "ĐỐI DIỆN. Tư Nguyệt, mày hiểu không? Tao mở cửa sổ là nhìn thấy mặt nó."

Lâm Tư Nguyệt — bác sĩ, bạn thân, và chuyên gia đẩy thuyền tự phong — bật cười đến mức suýt phun cà phê lên áo blouse.

"Trời ơi, lãng mạn quá! Y hệt phim Hàn—"

"KHÔNG lãng mạn! Nó đến để THEO DÕI tiệm hoa tao! Kiểu thám tử ấy! Kẻ thù đấy!"

"Kẻ thù mà mày Google tên, xem phỏng vấn, lưu ảnh trong điện thoại?"

"Tao lưu ảnh để NHẬN DẠNG. Chiến thuật. Biết địch biết ta."

"Ừ ừ, biết địch biết ta." Tư Nguyệt nói bằng giọng của người không tin một chữ nào. "Thế kẻ thù đẹp trai không?"

Vãn Thanh im ba giây.

"Tao cúp máy."

"Đẹp trai thật mà đúng không? Thanh ơi—"

Tút tút tút.

***

Cuộc chiến hàng xóm bắt đầu từ ngày thứ hai.

Vãn Thanh phơi quần áo trên ban công — cố tình treo tấm drap giường lớn nhất, che kín tầm nhìn từ cửa sổ Trạch Ninh sang tiệm hoa. Cô còn treo thêm hai cái áo ngực sặc sỡ ở vị trí chiến lược.

Trạch Ninh không phản ứng. Anh chỉ kéo rèm lại và bật máy lọc không khí — không phải vì mùi, mà vì anh không muốn thừa nhận rằng mùi bột giặt từ quần áo cô bay sang thơm đến khó chịu.

Ngày thứ ba, Vãn Thanh mở loa bluetooth lúc sáu giờ sáng, phát nhạc Phượng Hoàng Truyền Kỳ volume max. Tiếng "Tự Do Phi Tường" vang vọng khắp phố cổ.

Trạch Ninh gọi điện cho Diễm Sinh lúc sáu giờ mười lăm: "Tìm hiểu quy định tiếng ồn khu dân cư. Trước tám giờ sáng, giới hạn bao nhiêu decibel?"

"Dạ, năm mươi lăm decibel ạ."

"Đo giùm tôi tiếng nhạc từ căn đối diện."

Diễm Sinh cầm máy đo âm thanh sang đứng trước tiệm hoa. Vãn Thanh thấy anh ta, tắt nhạc, mỉm cười vẫy tay.

Diễm Sinh quay về, báo cáo: "Không đo được. Cô ấy tắt rồi ạ."

Trạch Ninh nhìn sang cửa sổ đối diện. Vãn Thanh đang tưới hoa, huýt sáo, hoàn toàn vô tội.

"Thông minh," anh nói khẽ. Diễm Sinh không chắc đó là khen hay chê.

Ngày thứ năm, đêm khuya.

Trạch Ninh không ngủ được — thói quen cũ, từ hồi mẹ mất. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống phố vắng.

Và thấy Vãn Thanh.

Cô ngồi trong tiệm hoa, cửa kính mở hé. Ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong, chiếu lên khuôn mặt cô — không trang điểm, tóc buộc cao, mặc áo thun rộng. Cô đang nói chuyện.

Với hoa.

"Mày lớn nhanh quá," cô thì thầm với chậu cẩm tú cầu xanh. "Tháng trước mới nụ, giờ đã nở rồi. Giống bà ngày xưa trồng mày luôn. Bà mà thấy chắc mừng lắm."

Cô im lặng một lúc, ngón tay vuốt nhẹ cánh hoa.

"Bà ơi, có người muốn phá tiệm mình rồi. Con biết con phải giữ. Nhưng mà... mệt quá bà ơi. Một mình mệt quá."

Giọng cô run nhẹ ở chữ cuối.

Trạch Ninh đứng yên bên cửa sổ, không nhúc nhích. Anh không nên nghe thấy câu đó. Anh không nên thấy khuôn mặt cô lúc này — mềm mại, mỏng manh, hoàn toàn khác với cô gái xịt nước vào mặt anh ban ngày.

Anh bước lùi lại, kéo rèm.

Nhưng trước khi rèm khép hẳn, anh nhìn thấy cô đưa tay lên gạt mắt. Nhanh, gọn, như thể đã quen với việc khóc một mình.

Trạch Ninh nằm xuống giường, trần nhà trắng lặng lẽ nhìn lại anh.

Anh nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến bệnh viện. Nghĩ đến bó hoa ai đó cắm rất xấu mà mẹ cầm trên tay, cười nói "Đẹp lắm."

Ký ức đó mờ mịt, như nhìn qua lớp kính ướt mưa. Anh không nhớ rõ — chỉ nhớ mùi hoa, và nụ cười mẹ.

Anh nhắm mắt.

Giấc ngủ không đến. Nhưng lần đầu tiên trong rất lâu, sự mất ngủ không làm anh khó chịu.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn