Chương 4 · Anh họ hay bạn trai?

Tô Diệu xuất hiện vào một buổi chiều thứ Bảy, mang theo hai hộp cơm gà Hải Nam, một bịch trà sữa, và khả năng gây hiểu lầm bẩm sinh.

Anh cao một mét tám mươi, da trắng, tóc nhuộm nâu nhạt, mặc áo sơ mi linen trắng xắn tay lộ đồng hồ Cartier. Nếu phải mô tả Tô Diệu bằng một câu, thì câu đó là: trông như nam chính ngôn tình bước ra từ tiểu thuyết, nhưng thực ra là nam phụ bước ra từ tiểu thuyết đam mỹ.

"Em gái!" Diệu mở cửa tiệm hoa, hai tay dang rộng. "Anh nhớ em!"

Vãn Thanh chạy ra ôm anh họ, kiểu ôm siết chặt của hai người thân lâu ngày gặp lại. "Anh Diệu! Anh không báo trước gì hết!"

"Bất ngờ mới vui chứ." Diệu đặt đồ ăn xuống quầy, mắt quét quanh tiệm. "Ôi, tiệm vẫn đẹp quá. Em chăm tốt ghê."

"Cám ơn anh. Ngồi xuống ăn đi, kể cho em nghe Milan thế nào."

Tô Diệu là designer thời trang, vừa từ Milan về sau một mùa Fashion Week. Anh là anh họ duy nhất của Vãn Thanh — cũng là người thân duy nhất còn thường xuyên liên lạc kể từ khi bà ngoại mất.

Hai anh em ngồi ăn, nói cười rộn ràng. Diệu khui trà sữa, cắm ống hút, đưa cho Vãn Thanh trước rồi mới lấy cho mình.

Và ở căn hộ đối diện, Cố Trạch Ninh đang chứng kiến toàn bộ cảnh này qua cửa sổ.

Anh thấy: một người đàn ông đẹp trai, ôm Vãn Thanh, mua đồ ăn cho cô, ngồi trong tiệm hoa cười nói thân mật. Người đàn ông đó thỉnh thoảng với tay nhặt cánh hoa rơi trên tóc cô, tự nhiên như hơi thở.

Trạch Ninh đặt cốc cà phê xuống. Chậm rãi. Kiểm soát.

Anh gọi Diễm Sinh.

"Có chuyện gì không ạ, sếp?"

"Người đàn ông đang ở trong tiệm hoa đối diện. Điều tra."

"Dạ. Để tìm hiểu quan hệ với cô Tô ạ?"

"Không. Để xem anh ta có liên quan đến quyền sở hữu bất động sản không. Nếu là chồng cô ta, hợp đồng giải tỏa cần hai chữ ký."

Diễm Sinh im lặng hai giây. Đây là lần đầu tiên sếp giải thích lý do điều tra — điều mà sếp KHÔNG BAO GIỜ làm. Khi nào phải giải thích, nghĩa là lý do thật không phải lý do đưa ra.

"Dạ, em hiểu ạ," Diễm Sinh nói, trong lòng thầm nghĩ: Sếp ơi, sếp đang tự lừa mình đấy.

***

Buổi chiều, Tô Diệu xắn tay sửa ống nước bị rỉ trong bếp tiệm hoa. Anh nằm ngửa dưới bồn rửa, quần bị ướt, miệng cằn nhằn.

"Vãn Thanh, em sống kiểu gì mà ống nước mục hết vậy? Em có biết gọi thợ không?"

"Gọi anh rẻ hơn." Vãn Thanh ngồi xổm bên cạnh, đưa mỏ lết. "Với lại thợ đến toàn nhìn em chứ không nhìn ống nước."

"Vì em xinh." Diệu nói tỉnh bơ. "Kế thừa gene nhà mình."

"Anh tự khen mình đấy à?"

"Anh khen SỰ THẬT."

Cả hai cười. Vãn Thanh đưa chai nước cho anh họ, Diệu uống xong đưa lại, tự nhiên đến mức không ai nghĩ đó là cử chỉ đáng chú ý.

Nhưng ai đó đang chú ý.

Trạch Ninh đứng bên cửa sổ, thấy rõ cảnh người đàn ông đẹp trai nằm dưới bồn rửa nhà cô, cười đùa thân mật, uống chung chai nước. Ngón tay anh gõ nhẹ lên thành cửa — nhịp nhanh hơn bình thường.

Anh không hiểu tại sao mình khó chịu. Cô ta có bạn trai hay không, liên quan gì đến anh? Anh đến đây để làm dự án, không phải để theo dõi đời tư chủ tiệm hoa.

Nhưng tay anh vẫn gõ.

Và mắt anh vẫn nhìn.

***

Tô Diệu ở lại Hàng Châu ba ngày. Ba ngày đó, Trạch Ninh chứng kiến:

Ngày một: Diệu mang bó hoa hồng đến tặng Vãn Thanh. (Trạch Ninh: "Diễm Sinh, giá hoa hồng Hàng Châu bao nhiêu?" — "Dạ, khoảng—" — "Không cần trả lời.")

Ngày hai: Diệu ôm Vãn Thanh từ phía sau khi cô đang cắm hoa, khen "Bó này đẹp quá!" (Trạch Ninh: đóng rèm. Mở rèm. Đóng rèm. Mở rèm.)

Ngày ba: Diệu và Vãn Thanh ra phố đi dạo, cô khoác tay anh, hai người ăn kem cùng một que. (Trạch Ninh gọi Diễm Sinh lúc chín giờ tối: "Kết quả điều tra đâu?" — "Sếp, mới có ba ngày—" — "Ba ngày là đủ.")

Diễm Sinh thở dài, mở laptop, bắt đầu đào thông tin Tô Diệu.

Và đó là lúc mọi thứ trở nên thú vị.

Trạch Ninh ngồi trong căn hộ, đọc báo cáo trên màn hình laptop. Bên ngoài, phố Hà Phường lặng dần. Tiệm hoa đối diện đã tắt đèn. Cô ta đã ngủ chưa? Người đàn ông đó có ở lại qua đêm không?

Anh tự chửi mình trong đầu: Cố Trạch Ninh, mày đang làm cái quái gì vậy?

Điện thoại rung. Tin nhắn WeChat.

Từ Vãn Thanh: "Anh Cố, ngày mai em gửi thêm một bản phân tích về lưu lượng khách du lịch quý 1 nha. Em vừa cập nhật số liệu mới 📊"

Công việc. Chỉ là công việc. Cô gửi tài liệu vì đang đấu tranh giữ phố, không phải vì lý do nào khác.

Anh đáp: "Được."

Một chữ. Nhưng anh đáp trong vòng mười một giây.

Diễm Sinh, nếu biết, sẽ nói: sếp trả lời email hội đồng quản trị còn mất hai tiếng. Trả lời cô bán hoa mất mười một giây. Toán học không biết nói dối.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn