Chương 5 · Trận mưa và bó hoa xấu

Mưa đến Hàng Châu không báo trước — kiểu mưa của người cũ ghé thăm, không hẹn, không gõ cửa, chỉ ập đến rồi ướt hết mọi thứ.

Vãn Thanh đang đóng cửa tiệm lúc tám giờ tối thì trời đổ mưa. Không phải mưa rào bình thường — mưa kiểu trút nước, kiểu trời muốn giặt sạch cả thành phố trong một đêm.

Cô chạy ra vườn sau. Vườn cẩm tú cầu — tài sản quý nhất của tiệm, hơn một trăm chậu — nằm dưới mái che bạt. Nhưng mái che cũ, mưa to, bạt bị xé một góc. Nước tràn vào.

"Không không không—" Vãn Thanh lao vào mưa, bắt đầu kéo chậu hoa vào trong. Mỗi chậu nặng hai mươi ký, cô phải cúi người, ôm, kéo, đặt xuống, rồi quay lại lấy chậu tiếp.

Áo ướt sũng trong ba mươi giây. Tóc dán bết vào mặt. Đất bùn bắn lên quần. Cô trượt một lần, đầu gối đập xuống nền gạch, đau nhói — nhưng đứng dậy ngay, tiếp tục kéo.

Một trăm chậu. Một mình.

Từ cửa sổ tầng hai căn hộ đối diện, Cố Trạch Ninh nhìn xuống.

Anh thấy cô — một bóng người nhỏ bé giữa mưa trắng xóa, lầm lũi kéo từng chậu hoa. Không gọi ai. Không kêu cứu. Chỉ cúi đầu làm, như thể đây là chuyện cô vẫn làm mỗi ngày.

Và có lẽ đúng vậy.

Trạch Ninh đứng yên ba mươi giây. Trong ba mươi giây đó, anh nghĩ được bốn điều:

Một — cô ta sẽ bị cảm.

Hai — hoa ướt quá sẽ chết.

Ba — việc này không liên quan đến anh.

Bốn — nhưng chân anh đang bước về phía cửa.

Anh chạy xuống cầu thang, không kịp lấy ô. Mưa táp vào mặt, lạnh ngắt, nhưng anh không dừng. Anh đẩy cổng vườn sau tiệm hoa, bước vào.

Vãn Thanh đang ôm một chậu cẩm tú cầu tím, trượt chân trên nền ướt. Chậu hoa nghiêng, sắp rơi—

Một bàn tay giữ chậu lại. Chắc chắn, mạnh, ấm.

Cô ngẩng lên. Nước mưa chảy ròng ròng trên mặt, nhưng cô vẫn nhận ra: Cố Trạch Ninh, ướt sũng từ đầu đến chân, đang đứng trước mặt cô.

"Anh—"

"Đưa chậu đây." Anh không giải thích, không hỏi. Chỉ lấy chậu hoa từ tay cô, bê vào trong.

Rồi quay ra, bê chậu tiếp theo.

Hai người làm việc trong im lặng. Mưa quá to để nói chuyện — mà cũng không cần nói. Anh bê chậu lớn, cô kéo chậu nhỏ. Đất bùn bắn lên quần tây của anh — cái quần tây mà Diễm Sinh sẽ khóc thầm khi thấy. Vãn Thanh trượt thêm một lần, anh đỡ khuỷu tay cô, rồi buông ngay khi cô đứng vững.

Bốn mươi phút. Một trăm chậu. Xong.

Hai người ngồi bệt trên sàn gỗ tiệm hoa, lưng tựa quầy, thở hổn hển. Nước từ quần áo chảy thành vũng. Xung quanh là cẩm tú cầu — xanh, tím, hồng, trắng — an toàn, ướt nhưng nguyên vẹn.

Vãn Thanh quay sang nhìn Trạch Ninh. Anh ngồi đó, tóc ướt dính trán, áo polo bám sát người, thở đều. Trông không giống CEO. Trông giống một người bình thường vừa làm một việc bình thường.

"Cám ơn," cô nói, giọng khàn vì mưa.

Anh gật đầu. Không nói gì.

Im lặng kéo dài. Tiếng mưa ngoài trời thay cho cuộc trò chuyện.

Rồi Trạch Ninh nhìn lên tường. Tấm ảnh đen trắng — bà ngoại Vãn Thanh đứng trước tiệm hoa.

"Bà cô?" anh hỏi.

"Dạ. Bà ngoại em. Bà mở tiệm này ba mươi năm trước." Vãn Thanh nhìn theo ánh mắt anh, giọng dịu lại. "Bà mất hai năm rồi. Ung thư phổi. Em tiếp quản tiệm từ lúc đó."

Trạch Ninh im lặng một nhịp dài.

"Mẹ tôi cũng mất vì ung thư," anh nói, nhẹ đến mức Vãn Thanh phải nghiêng người mới nghe rõ. "Năm năm trước."

Cô quay sang nhìn anh. Đây là lần đầu tiên anh nói điều gì đó không liên quan đến công việc. Và cô nhận ra: nỗi buồn trong mắt anh không phải vẻ lạnh lùng — mà là vẻ của người đã quen với việc mất mát, nên xây tường xung quanh.

"Bà em thích cẩm tú cầu nhất," Vãn Thanh nói, không biết tại sao cô lại muốn kể. "Bà nói cẩm tú cầu đặc biệt vì nó đổi màu. Cùng một cây, tùy đất mà ra hoa xanh hay tím hay hồng. Bà bảo: 'Con người cũng vậy. Cùng một người, tùy hoàn cảnh mà thay đổi. Đừng vội đánh giá ai khi mới nhìn một màu.'"

Trạch Ninh nhìn chậu cẩm tú cầu tím gần nhất. Ngón tay anh vô thức chạm vào cánh hoa — nhẹ, cẩn thận, như sợ làm hỏng.

"Mẹ tôi..." anh bắt đầu, rồi dừng lại.

"Sao ạ?"

"Không. Không có gì."

Anh đứng dậy, giũ nước trên quần. "Tôi về. Cô thay đồ đi, kẻo cảm."

"Anh cũng vậy."

Anh gật đầu, bước ra cửa. Mưa đã nhỏ hơn, chỉ còn lất phất.

"Anh Cố."

Anh quay lại.

Vãn Thanh đứng giữa tiệm hoa, ướt sũng, tóc rối, nhưng đang cười — nụ cười không có tính toán, không có chiến thuật, chỉ là cám ơn thật lòng.

"Tại sao anh giúp em?"

Trạch Ninh im ba giây.

"Tôi không thích nhìn người khác ướt mưa một mình."

Rồi anh đi. Không quay lại.

Vãn Thanh đứng đó, nhìn bóng anh biến mất trong mưa. Cô nghĩ: câu trả lời đó đơn giản quá. Đơn giản đến mức cô không biết nên tin hay không.

Nhưng anh đã giúp cô kéo một trăm chậu hoa. Bốn mươi phút dưới mưa. Bàn tay dính đất bùn.

Có những thứ đơn giản, nhưng không phải ai cũng làm được.

***

Đêm đó, Vãn Thanh dọn kho lấy khăn lau, vô tình mở ngăn tủ cũ của bà ngoại. Bên trong có một cuốn sổ bìa da nâu — sổ bán hàng của tiệm, ghi từ hai mươi năm trước.

Cô lật qua vài trang. Nét chữ bà ngoại tròn trĩnh, cẩn thận ghi từng đơn hàng: ngày, loại hoa, khách, ghi chú.

Cô chưa đọc kỹ. Chỉ vuốt nhẹ bìa sổ, mỉm cười, rồi đặt lại lên bàn làm việc.

Cuốn sổ đó sẽ nằm đó. Cho đến khi đúng người đọc đúng trang.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn