Chương 6 · Bữa cơm cháy

Lâm Tư Nguyệt có một nguyên tắc sống: nếu bạn thân không chịu yêu, thì phải ÉP.

"Mày phải mời nó ăn cơm," Tư Nguyệt nói qua điện thoại, giọng không khác gì bác sĩ kê đơn thuốc. "Đó là phép lịch sự cơ bản. Người ta giúp mày kéo cả trăm chậu hoa dưới mưa, mày không mời ăn cơm thì mày là gì?"

"Là người có lý trí," Vãn Thanh đáp.

"Là kẻ vô ơn. Mời đi. Tao ra lệnh."

"Mày là bác sĩ nha khoa, mày ra lệnh cái gì?"

"Tao ra lệnh với tư cách bạn thân mười hai năm. Mời. Nó. Ăn. Cơm."

Vãn Thanh cúp máy, nhìn lên trần nhà, thở dài.

Vấn đề không phải cô không muốn cám ơn. Vấn đề là cô nấu ăn dở. Rất dở. Dở đến mức Tô Diệu từng nói: "Em nấu cơm mà gà ăn vào cũng trầm cảm."

Nhưng mời Cố Trạch Ninh ra nhà hàng thì kỳ — anh ta chắc chắn ăn nhà hàng sang hơn bất kỳ nơi nào cô đủ tiền trả. Mời đến tiệm hoa ăn đồ mua sẵn thì thiếu thành ý.

Vậy nên cô quyết định nấu. Và cầu nguyện.

***

Năm giờ chiều. Bếp tiệm hoa biến thành hiện trường vụ án.

Nồi cơm bốc khói đen. Đĩa rau xào dầu hào thành đĩa rau xào dầu hào CHÁY. Canh trứng cà chua — món dễ nhất Trung Quốc — bị mặn đến mức nếm xong Vãn Thanh tự hỏi mình có vô thức đổ cả nửa bịch muối vào không.

"Trời ơi," cô đứng giữa bếp, tạp dề lấm lem, tay cầm đũa, nhìn ba món ăn trước mặt như nhìn ba bản án tử.

Chuông cửa reo. Sáu giờ đúng. Cố Trạch Ninh đúng giờ hơn cả đồng hồ Thụy Sĩ.

Vãn Thanh hoảng. Cô lao ra cửa, mở, và thấy Trạch Ninh đứng đó — mặc áo sơ mi trắng, tay cầm một chai rượu vang.

"Tôi mang rượu," anh nói, đưa chai ra.

"Cám ơn anh! Vào đi ạ!" Cô mỉm cười, kiểu mỉm cười của người đang cố giấu thi thể sau lưng. "Cơm sắp xong rồi!"

Trạch Ninh bước vào. Mũi anh nhận ra trước mắt: mùi cháy. Nhẹ thôi, nhưng đủ rõ — mùi quen thuộc của ai đó đang chiến đấu với nồi niêu và thua trận.

Anh nhìn vào bếp qua khe cửa. Thấy nồi cơm đen. Thấy đĩa rau héo quắt. Thấy nồi canh đang sôi sùng sục như muốn trốn khỏi bếp.

Anh không nói gì. Quay ra phòng khách, rút điện thoại, mở app.

Mười phút sau, chuông cửa reo lần hai.

Shipper đứng ngoài, hai tay ôm bốn hộp đồ ăn từ nhà hàng Tây Hồ Phạn Điếm — cá Tây Hồ hấp, gà Chiết Giang, rau chân vịt xào tỏi, canh sườn ngó sen.

Trạch Ninh nhận hàng, mang vào bếp. Anh bỏ đồ ăn nhà hàng ra đĩa, bày trên bàn, rồi — thao tác nhanh gọn đáng ngờ — bỏ hộp, túi, và mọi bằng chứng vào thùng rác, buộc kín.

Khi Vãn Thanh quay ra từ phòng tắm (cô chạy vào thay tạp dề sạch vì cái cũ dính sốt cà chua), cô thấy bàn ăn đã bày biện đẹp đẽ.

"Anh... anh nấu đấy ạ?"

Trạch Ninh đang rửa tay ở bồn, gật đầu bình thản. "Cô nấu mấy món, tôi phụ thêm mấy món."

"Nấu nhanh thế?"

"Tôi quen rồi."

Vãn Thanh nhìn đĩa cá Tây Hồ hấp — da cá mịn, nước sốt trong veo, hành gừng thái chỉ đều tăm tắp. Rồi nhìn đĩa rau xào cháy đen của mình bên cạnh.

Cô biết. Cô hoàn toàn biết đây là đồ nhà hàng. Không ai nấu cá Tây Hồ trong mười phút mà ra được thế này. Nhưng anh ta nỗ lực giả vờ, đến mức bỏ hộp, giấu túi, bày ra đĩa — sự nỗ lực đó, trớ trêu thay, lại thành ý hơn cả việc thật sự nấu ăn.

Cô quyết định không vạch trần. Vì giữ thể diện cho nhau cũng là một cách tử tế.

"Ngon quá," cô nói, gắp miếng cá. "Anh nấu ăn giỏi ghê."

"Bình thường."

Hai người ăn. Ban đầu im lặng — kiểu im lặng của hai người chưa biết nói gì với nhau ngoài công việc và vòi tưới hoa. Nhưng rượu vang có công dụng thần kỳ: sau ly thứ hai, không khí mềm đi.

"Anh sống một mình à?" Vãn Thanh hỏi.

"Ừ."

"Lâu chưa?"

"Từ lúc đi học đại học. Mười hai năm."

"Mười hai năm sống một mình, không buồn sao?"

Trạch Ninh nhìn ly rượu. Ánh nến — Vãn Thanh thắp nến thơm trên bàn, thói quen dân bán hoa — hắt bóng lên gương mặt anh, làm đường nét bớt sắc, thêm mềm.

"Quen rồi," anh nói. "Buồn mà quen thì không còn buồn nữa."

"Nói hay thế. Nhưng sai." Vãn Thanh đặt đũa xuống. "Buồn mà quen không phải hết buồn. Là quên mất mình đang buồn. Khác nhau."

Trạch Ninh nhìn cô. Lâu. Kiểu nhìn mà anh không dùng trong phòng họp — không phân tích, không đánh giá, chỉ nhìn.

"Cô nói nhiều thứ đúng ghê," anh nói, giọng có chút gì đó gần với trêu chọc.

"Tại em bán hoa. Hoa không biết nói, nên em phải nói thay."

Anh khẽ cười. Không phải nụ cười xã giao — một cái cười thật, ngắn, thoáng qua miệng rồi biến mất. Nhưng mắt anh còn giữ lại hai giây.

Vãn Thanh nhìn thấy, và nghĩ: à, ra anh ta biết cười.

Cuối bữa, hai người dọn bàn. Trạch Ninh rửa bát — cô không để anh rửa, nhưng anh cứ rửa, kiểu người quen làm mọi thứ theo ý mình.

"Để em rửa—"

"Xong rồi."

"Anh Cố, đây là tiệm em—"

"Cô nấu, tôi rửa. Công bằng."

"Em không nấu gì cả!" Cô suýt buột miệng, rồi kịp ngừng. Anh quay sang nhìn cô, mắt hơi nheo — kiểu biết cô suýt nói gì nhưng không vạch ra.

Hai người nhìn nhau. Im lặng. Rồi cùng cười.

Và rồi, lúc anh đứng ở cửa chuẩn bị về, anh nói một câu mà chính anh cũng không biết mình nói:

"Lâu rồi không ăn cơm nhà."

Giọng nhẹ. Nhẹ đến mức anh không biết mình đã nói ra. Nhưng Vãn Thanh nghe được. Và cô hiểu: "cơm nhà" không phải cơm nhà hàng anh ship. Là cái cảm giác ngồi ăn cùng ai đó, trong một căn bếp nhỏ, có nến thơm, có hoa, có tiếng cười.

Anh về. Cô đóng cửa.

Rồi cô ngồi xuống, nhìn đĩa rau cháy đen mà cả hai đều không đụng đến, và nghĩ:

Gã này nguy hiểm hơn mình tưởng. Không phải vì anh ta muốn phá tiệm hoa. Mà vì anh ta khiến mình quên mất anh ta muốn phá tiệm hoa.

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn