Trình Hạo xuất hiện vào một buổi trưa đẹp trời — kiểu đẹp trời mà người ta hay nói "trời đẹp quá, chắc sắp có chuyện."
Anh ta đứng trước tiệm Thanh Hoa Viên, mặc áo sơ mi xanh nhạt, tay cầm cốc cà phê Starbucks, mỉm cười rạng rỡ kiểu người biết mình đẹp trai và tận dụng triệt để.
"Vãn Thanh!"
Vãn Thanh đang xếp chậu hoa ngoài cửa, ngẩng lên. Mất ba giây để nhận ra, rồi mắt mở to.
"Trình Hạo? Trời ơi, lâu quá không gặp!"
Trình Hạo — bạn đại học cùng khoa, người từng ngồi cạnh cô suốt bốn năm, giúp cô qua môn thống kê, và có nụ cười khiến ba phần tư con gái trong lớp mất tập trung. Anh ta biến mất sau tốt nghiệp, nghe nói sang Thượng Hải làm việc, rồi mất liên lạc.
Giờ đứng đây, trông thành công hơn, bóng bẩy hơn, và — nếu Vãn Thanh thành thật — có vẻ hào phóng hơn.
"Mình mới chuyển về Hàng Châu," Trình Hạo nói, bước vào tiệm, mắt quét qua từng góc. "Nghe tin bạn mở tiệm hoa ở đây, nhất định phải ghé thăm."
"Nghe tin từ đâu?"
"WeChat. Bạn đăng ảnh tiệm hoài mà." Anh ta cười, tự nhiên kéo ghế ngồi. "Đẹp quá. Bạn giỏi ghê."
Vãn Thanh pha trà, mang ra. Hai người nói chuyện — kiểu bạn cũ lâu ngày gặp lại, kể về công việc, về cuộc sống, về ai lấy chồng ai ly hôn. Bình thường. Dễ chịu.
Nhưng có hai thứ Vãn Thanh không biết.
Thứ nhất: Trình Hạo không "nghe tin" cô mở tiệm hoa. Anh ta biết vì công ty anh ta — Hằng Xương Đầu Tư — là đối thủ trực tiếp của Cố Thị trong cuộc đấu thầu khu phố cổ Hà Phường. Và tiệm hoa của cô, nằm ở vị trí trung tâm nhất, là quân cờ quan trọng.
Thứ hai: từ cửa sổ tầng hai đối diện, Cố Trạch Ninh đang nhìn xuống, và anh không vui.
***
"Sếp, cô Tô có khách," Hạ Diễm Sinh nói, đứng sau lưng Trạch Ninh.
"Tôi có mắt."
"Dạ. Người đó là...?"
"Tôi không biết." Trạch Ninh quay lại bàn làm việc, mở laptop. "Không liên quan."
Diễm Sinh gật đầu, lùi ra. Nhưng trước khi kịp đóng cửa, anh nghe sếp nói:
"Diễm Sinh."
"Dạ?"
"Đặt hoa."
"Dạ? Hoa gì ạ?"
"Cẩm tú cầu. Hai trăm bó."
Diễm Sinh chớp mắt. "Hai... hai trăm bó ạ?"
"Giao lên công ty. Trang trí."
"Sếp... công ty mình mới trang trí lại tháng trước. Phong cách minimalism. Hai trăm bó cẩm tú cầu sẽ biến nó thành... vườn bách thảo."
"Thì trang trí lại."
Diễm Sinh muốn khóc. Nhưng anh vẫn gọi. Không gọi tiệm hoa nào khác — gọi Thanh Hoa Viên.
Mười phút sau, điện thoại Vãn Thanh rung giữa lúc cô đang nói chuyện với Trình Hạo.
"Xin lỗi, để mình nghe cái." Cô nhấc máy. "Thanh Hoa Viên xin nghe?"
"Chào chị, tôi là Hạ Diễm Sinh, trợ lý công ty Cố Thị. Chúng tôi muốn đặt hai trăm bó cẩm tú cầu, giao trong tuần. Được không ạ?"
Vãn Thanh suýt đánh rơi điện thoại. "Hai... hai trăm bó?"
"Dạ. Sếp tôi muốn trang trí công ty."
Cô nhìn sang cửa sổ đối diện. Rèm đóng kín. Nhưng cô biết anh ở trong đó.
"Được ạ. Em báo giá qua WeChat nhé."
Cô cúp máy, quay sang Trình Hạo. Anh ta đang mỉm cười — nhưng mắt anh ta nhìn cửa sổ đối diện, hơi nheo lại.
"Bạn quen ai ở đó à?" Trình Hạo hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Hàng xóm thôi." Vãn Thanh đáp nhanh. Nhanh hơn cần thiết.
Trình Hạo gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng khi cô quay đi pha thêm trà, anh ta rút điện thoại ra, nhắn tin:
"Cố Trạch Ninh đang ở Hà Phường. Thuê căn hộ đối diện tiệm hoa mục tiêu. Có vẻ có quan hệ cá nhân với chủ tiệm. Cần thay đổi chiến thuật."
Người nhận: Giám đốc chiến lược Hằng Xương Đầu Tư.
***
Tối hôm đó, Trình Hạo mời Vãn Thanh đi ăn. Nhà hàng bên Tây Hồ, view đẹp, nến lung linh — đầu tư hơn mức bạn bè bình thường rất nhiều.
"Trình Hạo, đắt quá," Vãn Thanh nhìn menu, mặt tái. "Cái gì cũng ba con số."
"Mình trả. Lâu không gặp bạn, phải đãi cho đàng hoàng." Anh ta cười, tự nhiên rót rượu cho cô.
Vãn Thanh nhấp một ngụm, nhìn ra Tây Hồ. Mặt nước đen lấp lánh ánh đèn. Đẹp thật. Nhưng cô không thoải mái — có gì đó sai, mà cô chưa chỉ ra được.
"Bạn thích Hàng Châu không?" cô hỏi.
"Thích. Nhất là khu phố cổ Hà Phường." Trình Hạo đáp, mắt nhìn cô thẳng. "Nghe nói có dự án muốn giải tỏa?"
"Ừ. Cố Thị."
"Bạn lo lắm hả?"
"Lo chứ. Tiệm hoa là tất cả của mình." Vãn Thanh cười, nhưng cười buồn. "Nếu mất tiệm, mình không biết làm gì."
Trình Hạo nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp, ấm áp: "Nếu có người muốn giúp bạn giữ tiệm — giúp thật sự, không phải kiểu hứa suông — bạn có chịu không?"
Vãn Thanh nhìn anh ta. Trực giác bảo cô có gì đó đằng sau câu hỏi này. Nhưng cô quá mệt, quá lo, và Trình Hạo là bạn cũ — người cô từng tin tưởng.
"Tất nhiên. Ai giúp mình cũng biết ơn."
Trình Hạo mỉm cười. Rót thêm rượu. Nâng ly.
"Vậy để mình xem có cách nào nhé."
Ly rượu chạm nhau. Tiếng lanh canh nhẹ.
Và ở căn hộ phố Hà Phường, Cố Trạch Ninh đọc báo cáo trên laptop nhưng không vào đầu chữ nào. Anh nhìn đồng hồ: chín giờ rưỡi. Tiệm hoa đối diện vẫn tối đèn. Cô chưa về.
Anh tắt laptop. Đứng lên. Ngồi xuống. Đứng lên lại.
Rồi anh lấy điện thoại, mở WeChat, nhìn avatar Vãn Thanh — ảnh một chậu cẩm tú cầu tím — rồi đặt điện thoại xuống.
Không gửi gì.
Diễm Sinh gọi lúc mười giờ: "Sếp, đơn hàng hai trăm bó cẩm tú cầu, cô Tô báo giá bốn mươi tệ một bó, tổng tám nghìn tệ. Sếp duyệt không?"
"Duyệt."
"Dạ. À sếp... em hỏi thật, công ty trang trí hai trăm bó cẩm tú cầu, nhân viên sẽ hỏi—"
"Nói là cải thiện không khí làm việc. Nghiên cứu khoa học chứng minh hoa giúp tăng năng suất."
"Nghiên cứu nào ạ?"
"Diễm Sinh."
"Dạ, em không hỏi nữa."
