Chương 8 · Lễ hội hoa

Lễ hội hoa cẩm tú cầu Hàng Châu diễn ra vào giữa tháng Sáu, khi cả thành phố ngập trong sắc xanh tím hồng và khách du lịch đông hơn kiến trên bánh.

Vãn Thanh tham gia triển lãm hoa tại vườn bách thảo — gian hàng số mười hai, chủ đề "Thanh Hoa Viên — 30 năm một tình yêu." Cô bày biện cẩn thận từ ba ngày trước: cẩm tú cầu xếp theo gradient từ xanh sang tím sang hồng sang trắng, ở giữa là tấm ảnh bà ngoại phóng to, xung quanh là những cuốn sổ bán hàng cũ mở ở những trang đẹp nhất.

Gian hàng nhỏ, nhưng đẹp đến mức ban tổ chức đi ngang phải dừng lại chụp ảnh.

"Em nghĩ chắc không ai để ý đâu," Vãn Thanh nói với Tư Nguyệt, đang giúp cô chỉnh hoa. "Gian hàng bên cạnh là của công ty hoa lớn nhất Hàng Châu, có cả drone bay tung cánh hoa."

"Drone tung cánh hoa là gì?" Tư Nguyệt nhăn mặt. "Phô trương. Gian mày có hồn, của họ có tiền. Khác nhau."

"Hồn không trả được tiền thuê mặt bằng."

"Im đi. Cười lên. Có khách đến kìa."

***

Cố Trạch Ninh đến lễ hội lúc ba giờ chiều. Không phải "tình cờ" — dù Diễm Sinh phải diễn rất nhiều để tạo ra vẻ tình cờ.

"Sếp, hay mình đi lễ hội hoa? Em nghe nói có triển lãm hay lắm. Đi xem nào. Tình cờ đi. Không liên quan gì cô Tô đâu."

"Tôi không nói liên quan cô Tô."

"Dạ, em biết. Em chỉ nhấn mạnh."

Hai người đi giữa vườn bách thảo, xung quanh là biển hoa cẩm tú cầu. Trạch Ninh mặc casual — áo polo đen, quần kaki — trông ít CEO hơn thường ngày. Nhưng vẫn đủ nổi bật để ba cô gái quay lại nhìn khi anh đi ngang.

Anh dừng trước gian hàng số mười hai. Nhìn tấm ảnh bà ngoại Vãn Thanh. Nhìn dãy cẩm tú cầu gradient. Nhìn cuốn sổ bán hàng mở trên bàn.

Và nhìn Vãn Thanh — đang giới thiệu hoa cho khách, mắt sáng lên mỗi khi nói về cẩm tú cầu, tay vuốt cánh hoa nhẹ nhàng như vuốt tóc trẻ con. Cô mặc váy hoa nhạt, tóc buộc đuôi ngựa, má hồng vì nắng — trông không giống cô gái xịt nước vào mặt CEO, mà giống nhân vật chính trong phim mà anh không biết tên.

"Sếp, sếp đứng đó nhìn hơi lâu rồi," Diễm Sinh thì thầm. "Người ta tưởng mình là stalker."

Trạch Ninh bước tới. Vãn Thanh quay lại, thấy anh, hơi sững.

"Anh Cố? Anh cũng đến?"

"Tình cờ đi ngang." Anh nói, mặt không đổi sắc.

Diễm Sinh đứng sau, che miệng ho.

Vãn Thanh mỉm cười — kiểu cười biết-anh-nói-dối-nhưng-không-vạch-trần. "Vậy anh xem hoa em đi. Gian này đẹp nhất lễ hội luôn đó."

"Cô tự khen mình à?"

"Ai không khen thì tự khen. Kỹ năng sống cơ bản."

Anh khẽ cười, rồi thật sự đi xem. Vãn Thanh giới thiệu từng loại: cẩm tú cầu Annabelle trắng tinh khôi, Nikko Blue xanh đậm như biển, Endless Summer hồng phấn dịu dàng. Cô nói về pH đất, về cách thay đổi màu hoa, về ý nghĩa từng sắc — và Trạch Ninh lắng nghe, thật sự lắng nghe, không phải kiểu xã giao.

"Cẩm tú cầu tím nghĩa là gì?" anh hỏi, nhìn chậu hoa tím mà cô đặt ở trung tâm gian hàng.

"Tím là 'tôi muốn hiểu bạn hơn.'" Vãn Thanh đáp, rồi nhận ra mình đang nhìn thẳng vào mắt anh khi nói câu đó. Cô quay đi. "Ý là... ý nghĩa hoa thôi. Không phải em nói anh."

"Tôi biết."

Im lặng. Lễ hội ồn ào xung quanh, nhưng giữa gian hàng nhỏ này, hai người đứng trong bong bóng yên tĩnh riêng.

Lâm Tư Nguyệt từ đâu xông đến, tay cầm máy ảnh.

"Chụp chung đi! Kỷ niệm lễ hội!" Cô kéo Vãn Thanh đứng cạnh Trạch Ninh trước khi ai kịp phản đối. "Cười lên! Một, hai—"

Click.

Vãn Thanh cười gượng. Trạch Ninh không cười — nhưng trong ảnh, góc môi anh hơi nhếch lên, và mắt anh nhìn sang phía cô thay vì nhìn vào ống kính.

Tư Nguyệt xem ảnh, hít một hơi.

"Trời ơi," cô thì thầm, đủ để chỉ Diễm Sinh đứng cạnh nghe được. "Ảnh này nếu đăng lên mạng, comment sẽ toàn 'Chúc phúc anh chị.'"

Diễm Sinh gật đầu thầm. Đồng minh bất đắc dĩ.

***

Tối hôm đó, lễ hội có khu vực ẩm thực ngoài trời. Vãn Thanh uống hai ly rượu hoa — loại rượu nhẹ, ngọt, nhưng cô thuộc team không biết uống rượu nên hai ly là quá đủ.

Cô ngồi trên băng ghế gỗ, má đỏ, mắt lơ đãng. Trạch Ninh ngồi cạnh — cũng không biết tại sao anh vẫn ở đây thay vì về.

"Anh Cố," Vãn Thanh nói, giọng hơi lè nhè. "Em hỏi thật nhé."

"Hỏi."

"Anh... có thật sự muốn phá phố Hà Phường không?"

Trạch Ninh im lặng.

"Vì em nghĩ..." Cô nghiêng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt lờ đờ nhưng rất thật. "Người muốn phá thì không giúp kéo chậu hoa dưới mưa. Không ngồi ăn cơm cháy. Không mua hai trăm bó hoa để 'trang trí công ty.'"

Cô giơ tay, đếm trên ngón. "Cố Trạch Ninh... tên nghe cũng hay... mà người thì... khó hiểu lắm."

Trạch Ninh không đáp. Vì anh không biết đáp sao. Cô nói đúng — anh đang mâu thuẫn với chính mình, và anh ghét sự mâu thuẫn.

"Cô say rồi," anh nói.

"Em không say. Em chỉ... thành thật hơn bình thường."

"Thành thật hơn bình thường cũng là say."

Cô cười, đầu ngả về phía anh, suýt chạm vai. Anh xoay người tránh — không phải vì không muốn, mà vì sợ nếu để cô tựa vào, anh sẽ không muốn cô rời ra.

"Để tôi gọi taxi cho cô."

"Không cần. Em đi bộ được."

"Cô đi thẳng được không mà đi bộ?"

"Cố Trạch Ninh!" Cô ngồi thẳng lên, chỉ tay vào mặt anh. "Anh đừng tốt với em. Em đang cố ghét anh. Anh tốt thì em ghét kiểu gì?"

Anh nhìn ngón tay cô chỉ vào mũi mình. Rồi nhìn đôi mắt cô — say, nhưng sáng, và thật đến mức anh thấy lồng ngực hơi nhói.

"Vậy tôi sẽ cố không tốt," anh nói.

"Giỏi. Làm đi."

Anh gọi taxi. Đỡ cô lên xe. Cô vẫy tay: "Bye bye, kẻ thù!"

Xe đi. Anh đứng lại, giữa lễ hội đang tàn, cẩm tú cầu rụng lả tả dưới chân.

Diễm Sinh đứng sau, không nói gì.

Sau ba phút, Trạch Ninh lên tiếng: "Diễm Sinh."

"Dạ."

"Tôi cố không tốt... được không?"

Diễm Sinh nhìn sếp. Lần đầu tiên trong mười năm, anh thấy sếp HỎI — không phải ra lệnh, mà hỏi.

"Dạ... em nghĩ là không ạ."

Trạch Ninh thở dài. "Tôi cũng nghĩ vậy."

Cẩm Tú Cầu Dưới Mưa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn