Tiểu Long chưa bao giờ thấy nhiều ánh đèn đến thế.
Kinh đô Ánh Kim hiện ra lúc hoàng hôn, từ đỉnh ngọn đồi cuối cùng trước khi đường xuống bằng — và nó sáng. Không phải sáng như bình minh hay sáng như trăng rằm, mà sáng theo cái cách chỉ có thể là người làm ra, hàng nghìn ngọn đèn đường, đèn cửa sổ, đèn trên những tòa tháp cao tầng tầng lớp lớp nhìn không rõ đâu là đỉnh.
"Ôi." Tiểu Long nói. Đó là tất cả những gì cậu nghĩ ra được.
Asan đứng cạnh, nhìn xuống, và một lần hiếm hoi cậu ta cũng không nói gì ngay.
"To hơn tôi tưởng." Asan nói sau một lúc.
"Tôi cũng vậy."
Họ xuống đồi.
Trong thành phố, Tiểu Long mặc áo choàng và đi sát Asan, vì đây là nơi đông người nhất cậu từng thấy và cậu không muốn bị tách ra. Những con đường lớn, những tòa nhà cao, những biển hiệu đủ màu sắc. Tiếng người nói chuyện, tiếng xe ngựa, tiếng âm nhạc từ đâu đó vọng ra.
Nhưng khi Asan kéo cậu vào một con hẻm nhỏ để tránh dòng người, Tiểu Long thấy thứ mà những con đường lớn không cho thấy.
Dưới ánh đèn từ đường lớn hắt vào hẻm, những người ngồi co ro trong góc tường. Trẻ em ngủ trên những tấm bìa cứng. Người già ho khan trong bóng tối.
Asan cũng thấy. Cậu ta dừng lại.
"Hẻm này không có đèn." Tiểu Long nói.
"Khu phố lớn đằng kia đèn sáng cả đêm." Asan nhìn lên bức tường cao phân chia hai khu. "Nhưng hẻm này tối."
Họ hỏi thêm — từ một ông lão bán nước trà vỉa hè, người duy nhất trông có vẻ muốn nói chuyện — và biết rằng hệ thống đèn và nước của thành phố do một viên quan tên Hứa Vĩnh kiểm soát. Ông ta thu tiền theo khu vực — ai trả nhiều thì đèn sáng và nước chảy, ai không có tiền thì sống trong tối.
"Chuyện đó xảy ra bao lâu rồi?" Asan hỏi.
"Ba năm." Ông lão bán trà thở dài. "Quan trên thì xa. Quan dưới thì là Hứa Vĩnh. Ai dám nói gì?"
Tiểu Long nhìn Asan. Asan nhìn lại cậu. Cái nhìn quen thuộc.
"Mình cần kế hoạch lần này." Asan nói. "Không thể chỉ bước ra rồi nhìn đáng sợ."
"Tôi biết." Tiểu Long gật. "Cậu nghĩ đi."
"Tôi đang nghĩ."
"Cậu nghĩ nhanh lên."
Asan ngồi xuống cái bậc thềm đá, nhìn lên bầu trời thành phố — không thấy sao vì đèn đường quá sáng. Tiểu Long ngồi cạnh, để cánh tự nhiên, cảm nhận gió nhẹ từ con hẻm thổi qua.
Kế hoạch hình thành trong đêm đó, giữa tiếng thành phố vọng qua bức tường cao.
