Chương 12 · Chiếc Gậy Của Phù Thủy Tham Lam

Phù Thủy Hư Ảo tên thật là Mộc Thành.

Asan biết điều này sau khi dành hai ngày quan sát và hỏi thêm người. Mộc Thành từng là một thầy thuốc bình thường, không giàu cũng không nghèo, bán thuốc ở khu chợ phía đông. Rồi ba năm trước ông ta gặp Hứa Vĩnh — quan lại với tiền và Mộc Thành với tài tạo ảo giác bằng những loại khói dược liệu đặc biệt. Họ tìm được nhau, và từ đó Mộc Thành trở thành công cụ của Hứa Vĩnh để làm người dân sợ hãi và phục tùng.

"Ông ta không phải người xấu từ đầu." Asan nói khi kể lại cho Tiểu Long nghe. "Chỉ là ông ta đi sai đường rồi đi xa quá."

Tiểu Long không chắc điều đó có làm cho kế hoạch dễ hơn không.

Kế hoạch của Asan đơn giản đến mức Tiểu Long hỏi đi hỏi lại ba lần để chắc rằng mình không hiểu sai: Asan sẽ vào dinh Hứa Vĩnh với tư cách người mang đơn khiếu nại — thứ mà theo luật thành phố không ai được từ chối tiếp nhận — và trong lúc đó Tiểu Long sẽ tìm cái gậy của Mộc Thành ở phòng trong.

"Cậu làm sao vào được?" Asan hỏi.

"Cửa sổ."

"Cửa sổ tầng mấy?"

"Tầng hai." Tiểu Long nhìn lên tòa nhà. "Tôi leo được."

"Đôi cánh—"

"Không đủ để bay nhưng đủ để giúp tôi giữ thăng bằng khi leo." Tiểu Long nói. Cậu đã thử nghiệm điều này từ lâu, một mình trong rừng, những lúc cần leo cây cao.

Asan nhìn cậu một lúc. "Cẩn thận."

"Luôn luôn."

"Cậu không bao giờ cẩn thận."

"Lần này thì có."

Kế hoạch diễn ra không hoàn hảo như trong đầu Asan — kế hoạch thì không bao giờ vậy. Asan vào dinh không vấn đề, nhưng quan lại trong đó trì hoãn không chịu gọi Hứa Vĩnh ra tiếp, và Tiểu Long mất nhiều thời gian hơn để tìm phòng có cái gậy vì dinh lớn hơn cậu tính.

Khi Tiểu Long tìm ra gậy, Mộc Thành cũng ở trong phòng đó.

Hai bên nhìn nhau. Mộc Thành già hơn Tiểu Long hình dung — tóc bạc gần hết, tay run nhẹ. Ông ta nhìn Tiểu Long với đôi mắt không hẳn là tức giận, mà là mệt mỏi.

"Cậu là rồng." Ông ta nói.

"Dạ."

"Cậu vào đây để lấy gậy của tôi."

"Dạ."

Mộc Thành nhìn xuống cái gậy trong tay mình. Rồi ông ta đặt nó xuống bàn.

"Lấy đi." Ông ta nói khẽ.

Tiểu Long đứng im, ngạc nhiên.

"Tôi mệt rồi." Ông lão thầy thuốc nói, không nhìn Tiểu Long nữa, nhìn ra cửa sổ. "Ba năm làm cái việc này, tôi mệt rồi. Cậu lấy gậy đi. Không có gậy thì ảo giác cũng không dùng được."

Tiểu Long lấy gậy. Bước ra. Dừng lại ở cửa.

"Ông có muốn ra khỏi đây không?"

Mộc Thành ngẩng đầu nhìn cậu.

"Tôi hỏi thật." Tiểu Long nói. "Không bắt buộc. Nhưng nếu ông muốn ra thì ra theo tôi."

Một khoảnh khắc dài.

Rồi ông lão đứng dậy.

Cái gậy bị bẻ gãy trước cửa dinh Hứa Vĩnh, trước mặt đám đông người dân đã tụ lại theo lời Asan nhắn tin cho người quen trong khu hẻm tối. Không có ánh sáng chói lòa, không có phép màu — chỉ là tiếng gãy của gỗ, và sau đó Hứa Vĩnh không còn thứ gì để đe dọa người dân nữa.

Phần còn lại là chuyện của người lớn, của luật pháp và tòa án và những thứ Asan và Tiểu Long không hiểu hết. Nhưng đêm hôm đó, đèn trong những con hẻm tối bắt đầu sáng lên từng cái một.

Tiểu Long đứng ở đầu hẻm nhìn những ngọn đèn mới, và nghĩ rằng ánh sáng trông đẹp nhất không phải khi nó ở khắp nơi, mà là khi nó mới vừa đến những chỗ từng tối.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn