Những hòn đảo bay không phải truyền thuyết.
Tiểu Long thấy chúng từ xa — những khối đất đá lơ lửng trên mặt biển mây, mỗi hòn mang một mảng rừng xanh hoặc một dải đất nâu trên đỉnh, nối với nhau bằng những cây cầu dây đung đưa trong gió. Trông như ai đó đã cắt mặt đất thành từng miếng và ném lên trời.
"Cậu muốn bay lên đó không?" Asan hỏi, nhìn sang Tiểu Long.
Tiểu Long nhìn những hòn đảo. "Muốn."
"Cánh cậu—"
"Không đủ để bay." Tiểu Long đã quen nói câu này. "Nhưng có cầu dây."
Đi lên bằng cầu dây không phải là bay, nhưng cũng không phải là tệ — nhìn xuống từ trên cầu, mây trắng trôi bên dưới chân, gió thổi mạnh đến mức phải bám chặt vào dây, và cảm giác đó gần giống với thứ Tiểu Long đôi khi mơ thấy nhưng không biết gọi tên là gì.
Bộ tộc Chim Lửa sống trên những hòn đảo này từ bao đời, và họ đang gặp khó khăn. Không phải kẻ xấu, không phải bão to — chỉ là những cơn gió cát từ sa mạc phía đông ngày càng mạnh hơn, thổi qua mỗi mùa và khi đi qua thì cuốn theo một ít đất, một ít đất nữa, và những hòn đảo nhỏ nhất bắt đầu mỏng dần.
"Cần xây tường chắn gió." Asan nói sau khi nghe trưởng tộc giải thích. "Ở phía đông của từng hòn đảo, đủ cao để hướng gió lên trên thay vì qua."
Trưởng tộc nhìn Asan với ánh mắt của người đang đánh giá xem thằng bé này nói thật hay nói bừa. "Cậu biết xây không?"
"Tôi biết nguyên lý." Asan trả lời trung thực. "Cụ thể thì mọi người biết hơn tôi. Nhưng ý tưởng là như vậy."
Họ làm việc mười ngày trên những hòn đảo bay.
Tiểu Long dùng sức để vận chuyển đá — không phải một mình, cậu làm cùng những người trai tráng của bộ tộc, và trong những ngày đó cậu học được rằng làm việc cùng người khác mệt hơn làm một mình nhưng cũng ít tẻ nhạt hơn nhiều.
Asan phụ lên kế hoạch, đo đạc, nói chuyện với những người già của bộ tộc để hiểu hơn về hướng gió từng mùa. Cậu ta không phải kiến trúc sư — nhưng cậu ta biết quan sát và biết hỏi, và đôi khi đó là đủ.
Tường chắn gió hoàn thành vào ngày cuối cùng, và buổi chiều hôm đó gió đông thổi qua — không cuốn đất nữa, chỉ cuộn lên trên đỉnh tường rồi bay đi.
Trưởng tộc Chim Lửa tặng Asan đôi hài gió — đế làm bằng lông chim núi, nhẹ đến mức đi mà như không đi. Và tặng Tiểu Long một viên ngọc xanh nhỏ, kích cỡ vừa đặt vào giữa trán, có sợi dây đồng mảnh giữ lại.
"Ngọc bảo hộ." Trưởng tộc nói. "Không phải phép màu. Chỉ là nhắc nhở rằng có người nghĩ đến cậu."
Tiểu Long nhìn viên ngọc trên tay. Nhỏ, xanh lam, bắt ánh nắng chiều lấp lánh.
Cậu nghĩ về câu "có người nghĩ đến cậu" — thứ mà bốn năm trước cậu không có.
Giờ thì có. Nhiều hơn cậu tưởng.
