Chương 2 · Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Ủng Hộ Truyện

Nhấn vào để đọc tiếp
hoặc chờ 10 giây

10sec

https://shopee.vn

Mưa xuống đột ngột lúc giữa chiều.

Tiểu Long đang đứng ở rìa rừng, nhìn xuống con đường mòn dưới thung lũng — lần đầu tiên trong đời cậu nhìn thấy một con đường do người làm, với những vết bánh xe hằn xuống bùn đất — thì trời đổ mưa như ai đó lật ngược một cái chậu lớn từ trên cao xuống.

Cậu chạy vào hang đá gần nhất. Ngồi xuống. Nghe mưa.

Rồi có tiếng bước chân.

Tiểu Long thu người lại vào góc tối, bản năng tự vệ hoạt động nhanh hơn suy nghĩ. Cậu biết mình không nguy hiểm, nhưng cậu cũng biết người ta không biết điều đó.

Một cái bóng lao vào hang, trượt chân trên đá rêu, ngã bịch xuống ngay cửa hang với tiếng "Ối!" khá to. Cậu bé nằm đó một giây, mưa vẫn vào đến cửa hang và ướt nửa người cậu ta, rồi cậu ta ngồi dậy, nhổ một miếng bùn bắn vào mép, và chửi thầm một câu gì đó mà Tiểu Long nghe không rõ.

Tiểu Long không thở.

Rồi cậu bé người nhìn vào trong hang.

Họ nhìn nhau.

Cậu bé người — khoảng mười hai tuổi, tóc ướt dính vào trán, quần áo lấm lem không phải chỉ vì mưa mà là lấm lem từ lâu rồi — mở mắt to ra. Nhưng điều cậu ta nói không phải là "rồng!" hay "quái vật!" hay bất cứ thứ gì Tiểu Long đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe.

Câu ta nói: "Ủa, cậu có cánh à?"

Tiểu Long nhìn xuống lưng mình. Rồi nhìn lại cậu bé người.

"Có."

"Cánh thật không? Không phải dán vào không?"

"...Thật."

Cậu bé người gật đầu như thể đây là thông tin khá bình thường. Rồi cậu ta nhìn ra cửa hang, nhìn mưa, rồi lại nhìn Tiểu Long.

"Tôi là Asan. Tôi vào đây trú mưa thôi nhé, không xin phép được không?"

Tiểu Long không biết phải trả lời câu đó như thế nào. Cậu chưa bao giờ có ai xin phép mình cái gì.

"Được." Cậu nói khẽ.

Asan bò vào sâu hơn một chút cho khỏi bị mưa hắt vào, ngồi xếp bằng xuống, rồi bắt đầu vắt tóc. Cậu ta không nhìn Tiểu Long nữa, không hỏi thêm, không tỏ ra sợ hay hứng thú quá mức. Chỉ là... ngồi.

Tiểu Long thở ra. Hơi khói nhẹ thoát ra mũi.

"Cậu phun lửa được không?" Asan hỏi, vẫn đang vắt tóc.

"Không phun lửa. Chỉ hơi nóng."

"Hữu ích đấy."

Im lặng. Mưa rơi. Trong hang có mùi đất ẩm và mùi của ai đó đi đường dài lâu ngày — mùi bụi đường và mồ hôi và cái gì đó ngai ngái của người chưa ngủ đủ giấc nhiều đêm.

Asan mở cái túi vải bạc màu ra. Bên trong có một mẩu bánh mì — cứng, đen cạnh, loại được mang đi đường dài vì không thiu nhanh chứ không phải vì ngon. Cậu ta bẻ đôi không do dự, đưa một nửa về phía Tiểu Long.

Tiểu Long nhìn mẩu bánh.

Không ai chia thức ăn với cậu bao giờ, trừ bà gấu Nâu — và bà gấu Nâu chia cho cậu cá sống, không phải bánh mì người.

"Tôi không ăn được bánh." Tiểu Long nói.

"À." Asan thu tay lại, cắn vào phần của mình một miếng. Nhai. Nuốt. Rồi hỏi: "Cậu ăn gì?"

"Cá. Quả rừng. Lá non đôi khi."

"Vậy khi nào mưa tạnh tôi bắt cá cho cậu."

Tiểu Long nhìn cậu bé người đang ngồi ăn bánh khô trong hang đá ẩm, tóc còn nhỏ giọt, dép rách không còn lành một chiếc nào, và nói câu đó bình thản như lời hứa hiển nhiên nhất thế giới.

Bên ngoài mưa tiếp tục rơi.

Tiểu Long thu đôi cánh lại sát lưng — thói quen — rồi nhận ra cậu không cần làm vậy. Asan đã hỏi về cánh rồi, và không làm gì cả.

Cậu thả cánh ra. Không sát lưng nữa. Chỉ để tự nhiên.

Lần đầu tiên trong bốn năm, cậu để cánh tự nhiên trước mặt ai đó.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn

Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...