Mưa tạnh vào lúc chiều tàn, trời còn ráng đỏ ở phía tây.
Asan giữ lời — cậu ta lội xuống suối, đứng yên như tượng một lúc rồi thọc tay vớt lên một con cá khá to với vẻ mặt của người đã làm việc này nhiều lần. Tiểu Long ngồi trên bờ nhìn, không chắc mình đang ngạc nhiên hơn vì con cá hay vì cái cách Asan làm việc đó — không khoe khoang, không giải thích, chỉ làm.
Họ nướng cá trên đống lửa nhỏ Tiểu Long nhóm lên bằng hơi thở ấm của mình. Asan nhìn lửa bắt lên từ hơi thở của Tiểu Long với cái nét mặt quan sát mà cậu ta hay có — không phải kinh ngạc mà là chú ý, như đang ghi chép vào đầu.
"Hơi thở của cậu nóng bao nhiêu độ?" Asan hỏi.
"Không biết." Tiểu Long chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. "Đủ để nướng cá. Không đủ để đốt gỗ xanh."
"Vừa đủ thôi." Asan gật. "Tốt hơn là quá nóng."
Họ ăn cá trong im lặng. Im lặng kiểu thoải mái — không ai cảm thấy cần phải nói gì để lấp đầy khoảng trống. Tiểu Long không quen với kiểu im lặng đó. Khi cậu ở một mình, im lặng là bình thường. Nhưng khi có ai đó bên cạnh mà im lặng vẫn không khó chịu — đó là thứ khác.
"Cánh cậu hay cử động vậy." Asan nói, không nhìn sang, vẫn nhìn vào con cá trên que nướng.
Tiểu Long lập tức thu cánh lại.
"Tôi không tự kiểm soát được."
"Tôi biết. Nhìn là biết tự nhiên." Asan lật con cá. "Cánh cậu phập phều hồi nãy khi tôi đưa bánh cho cậu. Và khi tôi nhóm lửa bị thổi tắt lần đầu cậu cũng phập phều."
Tiểu Long nhìn xuống lưng mình. "Nó hay làm vậy khi tôi... khi có gì đó."
"Khi cậu xúc động."
"Tôi không xúc động."
Asan nhìn sang, ánh mắt không tranh luận. "Ừ."
Tiểu Long biết cậu ta không tin. Và lạ thay, điều đó không khiến Tiểu Long khó chịu — chỉ khiến cậu nhận ra mình vừa nói dối một cách rất lộ liễu.
"Cánh tôi không bay được." Tiểu Long nói, lần này không che giấu. "Tôi biết rồi, đừng hỏi."
"Tôi không định hỏi."
"Mọi người hay hỏi."
"Mọi người nào?"
Tiểu Long dừng lại. Cậu không gặp nhiều người để mọi người hay hỏi.
"Bà gấu Nâu." Cậu nói sau một lúc. "Bà ấy hay hỏi sao cậu chưa tập bay. Rồi bà ấy thở dài."
Asan lấy con cá ra khỏi lửa, bẻ đôi, đưa nửa to hơn cho Tiểu Long — cũng tự nhiên như lần đưa bánh, không nghĩ ngợi. "Cánh cậu nhỏ hơn bình thường không?"
"Nhỏ hơn nhiều."
"Nhưng nó cảm nhận được gió."
Tiểu Long ngẩng đầu nhìn Asan. Cậu ta đang ăn cá, không nhìn Tiểu Long, nhưng câu đó không phải câu nói ngẫu nhiên.
"Sao cậu biết?"
"Vì cánh cậu hay hướng về phía gió thổi. Từ hồi ngồi đây tôi thấy rồi." Asan nhún vai. "Không bay được nhưng vẫn cảm nhận được gió. Cũng hay đấy chứ."
Tiểu Long không trả lời.
Lần đầu tiên có ai đó nhìn đôi cánh bé nhỏ của cậu và không thấy điều thiếu hụt — mà thấy điều đang có. Dù nhỏ, dù ít, dù không đủ để bay.
Chỉ là cảm nhận được gió.
Trăng lên sớm tối hôm đó, treo cao trên ngọn tùng già, trong vắt sau cơn mưa. Tiểu Long kể về cha mẹ mình — không phải kể dài, chỉ những mảnh cậu nghe được từ bà gấu Nâu, những thứ mơ hồ như ký ức mượn của người khác. Trận bão tuyết. Quả trứng còn lại. Rừng già bao bọc.
Asan nghe, không ngắt lời, không nói "tội nghiệp" hay "chắc buồn lắm nhỉ".
Khi Tiểu Long kể xong, Asan chỉ nói: "Cậu còn nhớ gì không?"
"Không." Tiểu Long lắc đầu. "Tôi nở ra một mình. Không có ký ức gì trước đó."
"Vậy cậu không mất gì. Cậu chỉ chưa có thôi."
Tiểu Long suy nghĩ về câu đó khá lâu sau khi cả hai nằm xuống ngủ.
Chưa có. Không phải đã mất.
Hai điều đó khác nhau nhiều hơn cậu nghĩ.
