Chương 4 · Lời Thề Dưới Ánh Trăng

Asan ngủ không ngon. Tiểu Long biết vì cậu ta trở mình nhiều lần và thở không đều — không phải kiểu thở của người đang ngủ sâu mà là kiểu của người đang giả vờ ngủ.

Đến khi trăng lên cao nhất, cả hai cùng ngồi dậy gần như một lúc. Nhìn nhau. Rồi cùng nhìn ra suối.

"Cậu không ngủ được." Tiểu Long nói.

"Cậu cũng không."

"Tôi hay như vậy."

"Tôi cũng hay như vậy." Asan kéo gối lên, ôm vào. "Cậu hay nghĩ gì khi không ngủ được?"

Tiểu Long suy nghĩ. "Không biết nên đi đâu. Ở đây mãi thì không ổn mà đi thì không biết đi đâu."

Asan gật đầu chậm. "Tôi cũng vậy."

"Cậu từ đâu đến?"

Asan im lặng một lúc. "Làng Đông Trầm. Cách đây ba ngày đi bộ về phía nam." Cậu ta nhìn xuống hai bàn tay. "Không còn gì để về đó nữa. Cha mẹ mất năm ngoái, nhà bán đi trả nợ. Tôi đi thôi."

Tiểu Long nhìn Asan. Cậu bé người ngồi đó dưới ánh trăng, tóc còn chưa khô hẳn từ cơn mưa chiều, dép rách, túi vải gần rỗng — và nói tất cả những điều đó bằng giọng bình thản đến mức Tiểu Long không biết cậu ta đang mạnh mẽ hay chỉ đơn giản là đã quen với những thứ khó.

"Cậu đi đâu?" Tiểu Long hỏi.

"Chưa biết." Asan nhìn lên trăng. "Cậu thì sao?"

"Tôi cũng chưa biết."

Họ ngồi im một lúc. Dưới suối, nước chảy qua những hòn đá bóng nhẵn, bắt ánh trăng lấp lánh.

"Đi cùng nhau đi." Asan nói. Không phải câu đề nghị long trọng, không phải câu kêu gọi phiêu lưu — chỉ là câu nói thực tế của người đang cân nhắc rằng hai người thì tốt hơn một người khi chưa biết đi đâu.

Tiểu Long không trả lời ngay. Cậu nhìn khu rừng xung quanh — bốn năm cậu sống ở đây, biết từng hòn đá từng bụi cây, biết chỗ suối có đàn cá hay tụ lại mùa hè, biết cái hang nào khô ráo khi mưa. Đây là nơi duy nhất cậu biết.

Ngoài kia là gì, cậu không biết.

Chính xác vì vậy mà đáng sợ.

"Tôi chưa bao giờ gặp người ngoài bà gấu Nâu." Tiểu Long nói thật. "Người ta hay sợ tôi."

"Tôi không sợ."

"Cậu thì không. Người khác thì có."

"Người khác thì mình sẽ tính sau." Asan nhún vai. "Đi cùng nhau thì ít nhất có người để nói chuyện. Cậu không thích nói chuyện à?"

Tiểu Long nghĩ về mấy năm nói chuyện với con suối và đàn sóc không bao giờ trả lời.

"Thích." Cậu nói khẽ.

"Vậy thì đi."

Không có lời thề long trọng. Không có nắm tay hay máu ăn thề. Chỉ là hai cậu bé — một người và một rồng, cả hai đều không có nhà để về — ngồi dưới ánh trăng và đồng ý rằng đi cùng nhau có lẽ tốt hơn đi một mình.

Đôi cánh Tiểu Long phập phều khẽ trong gió đêm.

Cậu không thu chúng lại.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn