Chương 5 · Ngôi Làng Gió Hú

Ngôi làng đầu tiên họ đến tên là Phong Lĩnh, nhưng người ta gọi là Làng Gió Hú vì gió ở đây không bao giờ ngừng — không phải gió nhẹ mà là gió có tính cách, kiểu gió lúc thì thổi từ phía tây, lúc lại xoay ngược, lúc lại thổi thẳng xuống từ trên cao không hiểu từ đâu.

Họ đến vào buổi sáng sớm, khi sương còn chưa tan. Asan đi trước, Tiểu Long đi sau — không phải vì Tiểu Long sợ mà vì cậu muốn có thể lui lại nhanh nếu cần. Đây là thỏa thuận ngầm họ đã đạt được: Asan đi trước, Tiểu Long không trốn, nếu có chuyện Tiểu Long không cần phải làm anh hùng.

Làng nhỏ, khoảng hai mươi nóc nhà quây quần quanh một cái giếng cổ. Người đầu tiên họ gặp là một bà lão đang ngồi trước cổng nhà, hai tay chắp vào nhau, mắt đỏ hoe.

"Bà ơi," Asan cất tiếng trước, "bà có cần giúp gì không ạ?"

Bà lão nhìn lên, thấy Asan, rồi thấy Tiểu Long đứng sau Asan. Mắt bà mở to ra — nhưng bà không bỏ chạy. Có lẽ người đã khóc nhiều đến mức không còn năng lượng để kinh hãi nữa.

"Đàn cừu của tôi." Bà nói, giọng khàn. "Gió đêm qua thổi mạnh quá, chuồng gãy, cả đàn chạy vào rừng. Tôi già rồi, không theo được."

"Bao nhiêu con?" Asan hỏi.

"Chín con. Con nhỏ nhất mới đẻ tháng trước."

Asan nhìn sang Tiểu Long. Tiểu Long hiểu cái nhìn đó — không phải cái nhìn hỏi ý kiến mà là cái nhìn thông báo họ chuẩn bị làm gì.

Khu rừng sau làng tối và ẩm, rễ cây nổi lên mặt đất như những cánh tay vươn ra. Asan đi trên rễ cây khéo léo hơn Tiểu Long nghĩ, cậu ta quen đường rừng. Tiểu Long thì dùng mũi — khứu giác rồng nhạy hơn người nhiều lần, và mùi của cừu thì khá đặc trưng.

"Phía đó." Tiểu Long chỉ về phía trái.

"Chắc không?"

"Chắc."

Họ tìm thấy đàn cừu trong một thung lũng hẹp sau khoảng một tiếng đi bộ — chín con co cụm lại với nhau, con bé nhất đứng giữa, run. Khi thấy Tiểu Long, hai con cừu già nhất lùi lại và kêu lên. Tiểu Long dừng lại.

"Tôi ở đây." Tiểu Long nói với Asan. "Cậu lùa chúng ra."

Asan không hỏi thêm. Cậu ta vòng sang phía khác, nhẹ nhàng, không làm ồn. Cừu nhìn theo Asan — chúng sợ Tiểu Long nên mắt cứ quay về phía Tiểu Long, nhưng Asan đi phía sau thì chúng tự nhiên đi về phía trước.

Tiểu Long đứng yên và để cừu đi qua.

Con bé nhất chạy chậm hơn. Khi đi ngang qua Tiểu Long, nó dừng lại và nhìn lên. Cậu nhìn xuống. Mắt cừu tròn và đen và không có vẻ sợ hãi nhiều như các con lớn — có lẽ nó chưa học được việc phải sợ những thứ lớn hơn mình.

Rồi nó đi tiếp.

Khi về đến làng, bà lão đã kêu thêm mấy người hàng xóm ra. Tiểu Long định đứng xa — nhưng Asan đứng cạnh cậu, không cách quá xa mà cũng không kéo cậu ra trước mặt mọi người, chỉ là đứng cạnh.

Phần lớn dân làng nhìn Tiểu Long với ánh mắt dè dặt. Một người đàn ông cao đứng khoanh tay, không chào không hỏi, chỉ nhìn. Nhưng bà lão bước đến, cầm tay Asan, rồi nhìn sang Tiểu Long và cúi đầu nhẹ.

"Cảm ơn hai cháu."

Tiểu Long không biết mình phải làm gì khi người ta cảm ơn, nên cậu chỉ gật đầu lại.

Đôi cánh cậu phập phều.

Asan nhìn sang, không nói gì, nhưng khóe miệng cậu ta nhúc nhích.

Cậu Bé Rồng và Asan: Hành Trình Ánh Sáng

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn