Thị trấn Tam Nguyên có ba con đường chính giao nhau ở trung tâm, và ở điểm giao nhau đó có một khu chợ họp từ sáng đến chiều mỗi ngày.
Asan thích chợ. Tiểu Long không thích chợ — quá đông, quá ồn, và cậu phải đi sát vào tường suốt vì không muốn va vào ai. Nhưng cậu đi cùng Asan vào trong, mặc cái áo choàng rộng Asan mua từ làng trước — loại áo có mũ, che được sừng và phần lưng nếu cậu thu cánh vào — và cố không nhìn ai quá lâu.
Chợ bán đủ thứ. Rau, trái cây, vải vóc, đồ gốm, cá khô. Asan đi chậm, nhìn từng gian hàng với cái nét quan sát quen thuộc của cậu ta, thỉnh thoảng hỏi giá cái này cái kia mà không mua gì.
Tiểu Long nghe thấy tiếng khóc trước khi thấy người.
Một cô bé, không quá tám tuổi, đứng giữa đường với cái giỏ trống trong tay. Táo vung vãi trên mặt đất xung quanh cô — một người đàn ông béo mặc áo dài bước đi, tay cầm cái giỏ đã lấy của cô, vẫn còn vài quả táo bên trong.
"Tiền thuê chỗ tháng này bà mày chưa đóng." Người đàn ông nói không quay lại. "Tao lấy táo trừ vào. May mà tao không đuổi cả hai bà cháu ra khỏi chợ."
Cô bé không khóc thành tiếng — môi cắn chặt, chỉ có mắt đỏ và vai run.
Asan đứng lại. Tiểu Long đứng lại theo.
"Tên đó là Lão Cáo." Một người bán rau gần đó thì thầm khi thấy Asan nhìn theo. "Hắn thu tiền thuê chỗ của tất cả người bán hàng trong chợ này. Ai không đủ tiền thì hắn lấy đồ hoặc đuổi đi. Đừng dây vào."
Asan nghe xong, gật đầu cảm ơn, rồi đi theo Lão Cáo.
Tiểu Long thở dài và đi theo Asan.
"Ông ơi." Asan gọi khi bắt kịp Lão Cáo.
Lão Cáo quay lại, nhìn Asan từ đầu đến chân với ánh mắt của người thấy thứ không đáng chú ý. "Cái gì?"
"Trả giỏ táo lại cho bé đó." Asan nói. Không phải năn nỉ, không phải hét to — chỉ là nói thẳng.
Lão Cáo cười. "Mày là ai mà đến đây dạy tao?"
"Không quan trọng tôi là ai." Asan không lùi. "Táo đó bé nhà người ta bán cả buổi sáng mới được. Ông lấy đi như vậy không đúng."
"Tiền thuê chỗ—"
"Ông có bằng chứng bà ấy nợ không? Cái biên lai, cái sổ ghi nợ gì không?"
Lão Cáo dừng lại. Câu hỏi đó rõ ràng là thứ không có ai dám hỏi trước đây.
Vài người xung quanh bắt đầu dừng lại nhìn. Lão Cáo liếc xung quanh, nhận ra có người chú ý, rồi nhìn lại Asan — định gọi hai đứa vệ sĩ đứng gần đó.
Tiểu Long bước ra từ phía sau Asan.
Không cố tình. Cậu chỉ bước ra vì đứng sau mãi thì ngột. Áo choàng che được sừng nhưng đuôi cậu tự nhiên vươn ra phía sau khi cậu đứng thẳng, và bên dưới mũ áo, đôi mắt vàng của cậu sáng lên theo phản xạ khi cậu tập trung.
Hai đứa vệ sĩ dừng lại.
Lão Cáo nhìn Tiểu Long, nhìn cái đuôi, nhìn đôi mắt, và bước lùi lại một bước không hoàn toàn tự nguyện.
"Tôi..." hắn bắt đầu.
"Giỏ táo." Asan nhắc lại, giọng không thay đổi.
Lão Cáo đặt cái giỏ xuống đất và bước đi — không chạy, vẫn cố giữ bộ dạng, nhưng bước đi nhanh hơn bình thường rõ rệt.
Asan lấy cái giỏ, đi tìm cô bé, đưa lại. Cô bé nhìn giỏ rồi nhìn lên, thấy Tiểu Long đứng sau Asan, giật mình — nhưng Asan đã nói "bạn tôi đó, không sao đâu" và cô bé sau một lúc do dự thì cúi đầu cảm ơn cả hai.
Tiểu Long không làm gì anh hùng. Cậu chỉ bước ra đứng cạnh bạn mình.
Nhưng có lẽ đôi khi vậy là đủ rồi.
