Ba tháng sau.
Dự án Tây Hồ khai trương vào một buổi sáng tháng Bảy.
Vũ không mời báo chí. Không có phát biểu, không có cắt băng. Chỉ mở cổng lúc sáu giờ sáng và để người ta vào — những người đi bộ sáng sớm, những bà cụ tập thể dục, những đứa trẻ đi học sớm với ba mẹ.
Vy đến lúc bảy giờ, mang theo một hộp bánh mì nhỏ và hai cốc cà phê mua từ tiệm mình.
Anh đang đứng dưới gốc xà cừ cũ. Đúng cái góc cô đã chỉ trên bản vẽ — những chiếc ghế thấp, tựa lưng nhẹ, bóng cây buổi sáng vừa bắt đầu rơi xuống.
Một bà cụ ngồi xuống một cái ghế. Mở túi, lấy cuốn sách ra đọc.
Vũ nhìn bà cụ đó rất lâu.
Vy đứng cạnh anh, đưa cốc cà phê.
"Anh đúng rồi đấy," cô nói.
"Em mới đúng." Anh nhìn cô. "Cái ghế đó là ý em."
"Tôi chỉ nói một câu."
"Đôi khi một câu là đủ."
Họ uống cà phê dưới tán xà cừ. Gió từ mặt hồ thổi vào, mang theo mùi nước và buổi sáng sớm. Không phải mưa — nhưng cũng là thứ anh không lên kế hoạch cho.
Cô chủ tiệm sách nhỏ nhất phố Nguyễn Hữu Huân hay đổ đồ, hay cười sai lúc, hay nói những thứ anh không đoán trước được.
Anh không muốn đoán trước nữa.
Điều đó, anh nghĩ, cũng là đủ rồi.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
