Kiến trúc sư Lê Minh Vũ ghét hai thứ: lịch trình bị phá vỡ và người không đúng giờ. Vậy mà anh lại bị mưa Hà Nội đuổi vào đúng tiệm sách-cà phê nhỏ nhất phố Nguyễn Hữu Huân, và người pha cà phê cho anh là cô chủ tiệm hay đổ đồ, hay cười sai lúc, hay nói những thứ anh không đoán trước được. Anh ghét không đoán trước được. Nhưng anh lại cứ quay lại.