Anh biết tên cô vào tuần thứ hai.
Không phải vì anh hỏi — anh không có thói quen hỏi tên người quen kiểu tiệm-cafe. Mà vì một khách quen bước vào và gọi to: "Vy ơi, hôm nay có bánh flan không?"
"Có chứ anh Hoàng! Em để phần anh rồi."
Vy.
Anh không biết tại sao mình ghi nhận điều đó.
Cô mang cà phê ra, đặt xuống bàn anh — lần này đúng bàn, không nhầm nữa, anh tự hỏi cô có đang cải thiện hay chỉ may mắn — và cô nhìn màn hình laptop của anh.
"Tòa này ở đâu vậy anh?"
Anh nhìn lên. "Sao em hỏi?"
"Vì cái cách anh thiết kế hành lang." Cô chỉ vào màn hình. "Rộng hơn tiêu chuẩn. Và có cửa sổ ở cuối. Người ta thường không làm vậy vì tốn diện tích."
Anh nhìn màn hình. Nhìn lại cô.
"Em học ở đâu?" anh hỏi lần nữa.
"Em bán sách." Cô cười, lần này có vẻ hơi tránh né. "Đọc nhiều quá thành tật."
"Không phải trả lời câu tôi hỏi."
"Anh cũng không trả lời câu em hỏi." Cô nhún vai. "Tòa đó ở đâu?"
Anh ngừng một giây. "Tây Hồ."
"Ah." Cô gật đầu, nhìn màn hình thêm một chút. "Vậy thì hướng hành lang đó đúng rồi. Buổi sáng có nắng vào."
Anh nhìn cô lâu hơn bình thường.
"Tên anh là Vũ," anh nói.
Cô nhìn lại anh. "Em biết rồi. Anh để tên trên cái túi laptop."
Anh nhìn xuống. Cái thẻ tên nhỏ từ hội nghị tuần trước vẫn còn móc ở khóa kéo.
"Vy," cô nói, trước khi anh hỏi. "Trần Vy."
