Anh đến tiệm bốn lần một tuần mà không nhận ra điều đó cho đến khi trợ lý của anh hỏi tại sao lịch buổi chiều thứ Hai, Tư, Sáu và Bảy đều có khoảng trống từ bốn đến sáu giờ.
Anh không trả lời.
Vy đang sắp xếp lại giá sách khi anh vào — leo lên cái thang lại, tay với sang phải, người hơi nghiêng. Anh dừng lại gần cửa, nhìn một giây rồi nói:
"Để tôi."
Cô nhìn xuống. "Anh?"
"Giá đó cao quá." Anh đặt túi xuống, bước lại, với tay lên lấy cuốn sách cô đang cố với — dễ dàng vì anh cao hơn cô gần một cái đầu. "Cần đặt ở đâu?"
"Ồ." Cô nhìn cuốn sách trong tay anh, rồi nhìn lên mặt anh — khoảng cách này gần hơn bình thường vì cô vẫn đứng trên bậc thang thứ hai. "Cảm ơn anh. Để ngay đây." Cô chỉ vào khoảng trống trên giá.
Anh cắm sách vào. Không lùi lại ngay.
"Em học kiến trúc ở Bách Khoa," Vy nói, giọng nhẹ hơn bình thường. "Năm ba thì nghỉ."
Anh không hỏi tại sao. Cô chắc có lý do, và lý do là của cô.
"Em tiếc không?" anh hỏi thứ khác.
Cô suy nghĩ thật, không trả lời ngay. "Đôi lúc. Khi nhìn bản vẽ của anh." Cô bước xuống thang, giữ khoảng cách bình thường trở lại. "Nhưng tiệm này cũng là của em. Cũng là một thứ em xây."
Anh nhìn tiệm — giá sách, ánh đèn, cái bàn nhỏ cạnh cửa sổ mà anh hay ngồi.
"Đúng rồi," anh nói.
